Thông tin truyện

Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên


Thể loại: Hào môn thế gia, Tình hữu độc chung, Thiên chi kiêu tử, Ngọt văn, Nhẹ nhàng, Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm.

Giới thiệu:

Đại tiểu thư nhà giàu xinh đẹp, “thân kiều thể nhược” đúng nghĩa VS Chàng vệ sĩ rắn rỏi, hormone bùng nổ, ý muốn chiếm hữu và bảo vệ cực mạnh.

1.Cách đây vài năm, từng rộ lên lời đồn thổi rằng vị thiên kim tiểu thư “lá ngọc cành vàng” của nhà họ Dung – người sở hữu nhan sắc diễm lệ nhưng thân thể lại ốm yếu, quanh năm bầu bạn với chiếc xe lăn – đã bị kẻ gian bắt cóc.

Trong khi biết bao người loay hoay tìm kiếm đến sứt đầu mẻ trán mà vẫn bặt vô âm tín, thì duy chỉ có một người đàn ông tìm ra được tung tích của cô.

Dung Mạt dè dặt ngước nhìn người đàn ông cao lớn với khí chất thâm trầm, lạnh lẽo trước mặt, khẽ hỏi: “Anh… liệu còn sẽ bảo vệ tôi nữa không?”

Người đàn ông liếc nhìn đôi chân bất động cùng gương mặt tái nhợt, mong manh tựa sương khói của cô, buông lời lạnh lùng: “Sẽ không.”

“Vậy tại sao anh lại đến cứu tôi?”

Cô chờ đợi hồi lâu, mới nghe được câu trả lời hờ hững từ anh: “Tiện đường thôi.”

Những năm tháng ấy, Dung Mạt cứ ngỡ dòng máu chảy trong người đàn ông này vốn dĩ đã lạnh băng. Mãi đến sau này, khi anh thực sự trở thành “vệ sĩ” danh chính ngôn thuận của cô, cô mới được “tự mình trải nghiệm” và thấu hiểu rằng, bầu nhiệt huyết trong anh xưa nay vẫn luôn cuộn trào, rực lửa và nồng nàn đến nhường nào.

Sau này, tại một góc sân trường, Dung Mạt ngồi trên xe lăn, phóng tầm mắt về phía người đàn ông đang ngụy trang thành nhân viên tạp vụ ở đằng xa. Cô vươn tay về phía anh, nũng nịu: “Này, anh lại đây, bế tôi lên đi, tôi muốn vào lớp.”

Nhiếp Phi Chiến: “…”

“Chẳng phải anh là vệ sĩ của tôi sao?”

“Tôi chỉ là nhân viên tạp vụ.” Nhiếp Phi Chiến nhắc nhở: “Chuyên làm việc vặt.”

“Vậy thì anh nhân viên tạp vụ chuyên làm việc vặt ơi, lại đây bế tôi một cái nào.”

Lại sau này nữa ——

“Này, anh vệ sĩ kia, lại đây bế em một chút đi, em buồn ngủ rồi.”

Nhiếp Phi Chiến sải bước tiến lại gần: “Em chắc chắn muốn tôi bế em về phòng chứ?”

Dung Mạt khẽ rụt người lại: “Không phải anh không thích bế em sao?”

Động tác của Nhiếp Phi Chiến khựng lại trong giây lát. Ngay sau đó, anh cúi người bế thốc cô từ trên xe lăn lên, giọng nói gần như nghiến qua kẽ răng: “Tôi hận không thể ngày nào cũng bế em lên, nhét vào túi áo mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi. Em cảm thấy như vậy còn chưa đủ thích hay sao?”

2. Nhiếp Phi Chiến của ngày trước:

Tôi chẳng muốn dây dưa với cô ấy.

Tôi không hứng thú với mấy cô nhóc đáng yêu.

Tôi không hề muốn bảo vệ cô ấy.

Sau này tôi cũng chẳng bao giờ yêu cô ấy đến mức phát điên đâu.

Nhiếp Phi Chiến của sau này:

Chỉ có tôi mới được phép bế cô ấy rời khỏi xe lăn.

Kẻ nào dám chạm vào cô ấy dù chỉ một chút, tôi sẽ liều mạng với kẻ đó.

Lưu ý: Nữ chính là mỹ nhân ốm yếu, giai đoạn đầu luôn ngồi xe lăn, truyện theo phong cách ngọt sủng.