Với diện mạo này của Nhiếp Phi Chiến, nếu là người không thân thiết, dù từng gặp anh trước đây cũng khó lòng liên tưởng người đàn ông trước mặt với anh.
Bởi vì thứ anh thay đổi không chỉ là vẻ bề ngoài, mà là khí chất toát ra từ trong xương tủy.
Giống như năm đó, lần đầu tiên cô gặp anh, ấn tượng đầu tiên chính là anh trông chẳng giống người tốt chút nào.
Nhưng sau này cô mới phát hiện ra, đối với cô, trên đời này không có người đàn ông nào tốt hơn anh.
Nhưng cô không hiểu, tại sao Nhiếp Phi Chiến lại dùng diện mạo này để gặp Dung Huân?
Chẳng lẽ trên người Dung Huân còn bí mật gì mà cô không biết?
"Bố, rốt cuộc là có chuyện gì? Sao Dung Huân lại ở đây?" Dung Mạt khó hiểu hỏi.
Hơn nữa hắn ta còn sợ hãi đến mức đó, rõ ràng là vừa bị "xử lý" không nhẹ.
Thân thủ của Nhiếp Phi Chiến lợi hại thế nào cô biết rõ, cô cũng biết tính anh nóng nảy, nhưng dù nóng nảy đến đâu, Nhiếp Phi Chiến cũng tuyệt đối không tùy tiện động thủ.
Một khi anh đã ra tay, mà còn ra tay nặng như vậy, chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Dung Kích vỗ vỗ mu bàn tay con gái, ra hiệu cho cô đừng vội, cứ xem tiếp đã.
…
Nhiếp Phi Chiến ngồi trên ghế sofa, không nói một lời, chỉ đăm đăm nhìn Dung Huân.
Tư thế đó tạo ra một áp lực vô hình cực lớn. Dung Huân tuy là con cáo già tàn độc, nhưng trước mặt người đàn ông này, hắn dường như không còn chút sức lực nào để chống đỡ.
"Nói tiếp đi." Nhiếp Phi Chiến lạnh lùng ra lệnh.
"Cái gì cần nói tao đã nói hết rồi, mày còn muốn nghe cái gì nữa?" Dung Huân rõ ràng đã bị dồn vào đường cùng, hắn đứng bật dậy chỉ tay vào Nhiếp Phi Chiến chửi ầm lên: "Mẹ kiếp, mày có phải cảnh sát đâu! Dựa vào cái gì mà thẩm vấn tao?"
Nhiếp Phi Chiến nhìn chằm chằm hắn, vẫn không nói gì.
Chỉ vài giây im lặng ngắn ngủi cũng khiến trán Dung Huân toát mồ hôi lạnh, khí thế hắn vừa cố gồng lên lập tức bị dập tắt hoàn toàn.
"Dựa vào việc…" Nhiếp Phi Chiến nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ: "Tao có thể g**t ch*t mày ngay bây giờ."
Dù chỉ nhìn qua màn hình, Dung Mạt cũng cảm thấy Nhiếp Phi Chiến lúc này thực sự rất khác so với bình thường, như biến thành một người khác, âm u và đáng sợ.
Giống như những tên sát nhân máu lạnh trên phim ảnh, bạn sẽ không mảy may nghi ngờ việc giây tiếp theo hắn có thể tay không bẻ gãy cổ đối phương.
Mặt Dung Huân cắt không còn giọt máu.
Nhiếp Phi Chiến vừa cử động tay, chưa kịp đứng dậy, Dung Huân đã sợ hãi lùi sát vào góc tường ôm đầu: "Tao nói, tao nói hết, đừng giết tao… đừng giết tao!"
Dung Huân rõ ràng đã sợ đến mức suy sụp, toàn thân run rẩy: "Phải! Năm đó là tao thuê người bắt cóc Dung Mạt, nhưng tao không muốn làm hại nó. Ngược lại, tao còn rất quý nó. Nếu chân nó không bị tàn phế, tao sẽ coi nó như em gái ruột. Nhưng nó lại là một đứa tàn phế."
Không biết vì quá sợ hãi hay vì lý do gì, Dung Huân dần dần bộc lộ những suy nghĩ vặn vẹo trong lòng: "Thế hệ này của nhà họ Dung, ngoài nó ra thì chỉ còn tao. Bố tao chết rồi, Dung Kích thì dồn hết tâm trí vào đứa con gái tàn tật… Cũng tại bố tao chết sớm, tuy ông ấy không phải máu mủ ruột già nhà họ Dung, nhưng người thừa kế nhà họ Dung sao có thể chỉ là Dung Mạt?"
Ngay khi Dung Huân thốt ra câu đầu tiên, Dung Mạt đã chết lặng.
Cô vạn lần không ngờ tới, người đứng sau vụ bắt cóc cô năm đó lại chính là Dung Huân!
Từ trước đến nay, hay nói đúng hơn là từ nhỏ đến lớn, cô đều coi Dung Huân là anh trai, dù quan hệ không quá thân thiết nhưng dù sao cũng là người nhà.
Kể cả sau này biết bố Dung Huân là con nuôi của ông nội, nhưng cũng coi như một nửa người thân, Dung Kích cũng chưa bao giờ đối xử tệ bạc với hắn.
Năm đó cô mới mười sáu tuổi! Dung Huân cũng chỉ là một thanh niên hai mươi hai tuổi, sao hắn dám… sao hắn lại nhẫn tâm đối xử với cô và bố cô như vậy?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!