Khi anh sải bước đi thẳng về phía này, cả người Dung Mạt ngẩn ngơ.
Nếu nói trước ngày hôm qua, cô chỉ mới nghi ngờ, dò xét, kinh ngạc thậm chí là vui mừng, đi từ sự không chắc chắn ban đầu đến xác định và khẳng định.
Thì chưa có khoảnh khắc nào như lúc này, cô lại cảm nhận rõ ràng đến thế.
—— Là anh đã đến.
Anh thật sự đã đến.
Người đàn ông đã cứu cô ra khỏi ma trảo của địa ngục, người đã mua hoa bách hợp để cô tặng mẹ, người đã dung túng cho sự vô lý và tiếng khóc nức nở của cô.
Người đã giải cứu cô trong vô số những cơn ác mộng triền miên.
Cô chưa bao giờ xác định rõ ràng như vậy, người đàn ông đội mũ bảo hiểm này chính là anh, là người mà cô vẫn luôn chờ đợi.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt anh hướng về phía này, cô không kìm được mà run lên bần bật.
Cảm giác như có một luồng điện mạnh mẽ lan từ trái tim ra khắp cơ thể, khiến cả đầu ngón tay cũng tê dại.
Chưa bao giờ nhịp tim cô lại rộn ràng, nhảy nhót như lúc này, cô chỉ có thể dốc toàn lực để ép bản thân bình tĩnh lại.
Sau này La Thanh Thanh hỏi cô: "Mạt Mạt, tớ phục cậu thật đấy, lúc anh ấy đi về phía cậu, cậu bình tĩnh ghê, chẳng có chút phản ứng hay biểu cảm nào, tớ còn tưởng cậu chẳng để ý gì đến anh ấy."
"Ai nói tớ không để ý?" Dung Mạt đáp: "Tớ để ý muốn chết đi được."
Nếu đôi chân cô có thể cử động, cô sẽ lập tức bật dậy khỏi xe lăn.
Dù cho cả đời này chỉ có một lần duy nhất được đứng lên khỏi chiếc xe lăn ấy, cô cũng cam lòng.
Nhưng lúc đó, cô bất động, muốn nhúc nhích cũng không được.
Dưới sự ồn ào và ánh mắt soi mói của đám đông, hai tay cô đan vào nhau đặt trên đùi, mái tóc dài buông xõa, khuôn mặt kiều diễm dưới ánh nắng hoàng hôn càng trở nên trắng ngần như tuyết. Từ đôi đồng tử màu nhạt đến đôi môi mím chặt, sợi dây chuyền màu hồng lấp lánh trên xương quai xanh hõm sâu, cùng đôi chân không thể đi lại, tất cả khiến cô trông như một con búp bê tinh xảo được điêu khắc tỉ mỉ.
Thiếu đi chút sức sống đáng lẽ phải có của thiếu nữ, nhưng lại nhiều hơn phần trầm tĩnh, yên lặng và mong manh.
Không ai biết trong lòng cô đang kìm nén bao nhiêu cảm xúc cuộn trào.
Đến khi anh bước tới trước mặt cô, dừng bước, cô mới ngước đôi mắt lên, nhìn vào đôi mắt đang bị che khuất sau lớp kính mũ bảo hiểm của anh.
Cô thấy anh rũ mắt, nhìn cô từ trên cao xuống, sau đó cúi người thấp xuống, một tay nắm lấy tay vịn xe lăn của cô, gương mặt sát lại gần cô trong gang tấc.
Lồng ngực Dung Mạt phập phồng, cố nén để không lùi lại.
"Không có ai đến đón em sao?"
Giọng nói của anh vẫn y hệt như ngày đó, không phải cố tình đè thấp cho trầm xuống, cũng không phải kiểu khàn khàn che giấu âm sắc, mà là giọng thật của chính anh: trẻ trung, đầy từ tính, độc đáo và êm tai.
Dung Mạt hỏi: "… Anh là ai?"
La Thanh Thanh kinh ngạc không thôi, cô bé cứ tưởng hai người quen nhau, người đàn ông này đến đón Dung Mạt, kết quả Dung Mạt lại không biết anh ta?
Anh nheo mắt lại một chút.
"Mới chưa đầy một năm thôi mà, quên tôi nhanh vậy sao?"
"Trí nhớ tôi không tốt lắm." Dung Mạt nghiêng đầu, "Rốt cuộc anh là vị nào?"
Khóa kéo áo khoác của anh chưa kéo hết, sợi dây chuyền trên cổ bỗng trượt ra khỏi cổ áo, mặt dây chuyền bằng bạc lóe sáng, đung đưa giữa hai người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!