Chương 31: (Vô Đề)

Lâm Tát không nhận ra sự khác lạ trong giọng điệu của cô, nghĩ sao nói vậy: "Trông cũng tạm được, tôi thấy mấy cô minh tinh cô nào cũng na ná nhau, chẳng hiểu sao đám fan phân biệt được họ. Nhưng tôi có nghe nói cô minh tinh này có gia thế không vừa, trước kia đã biết Z là ai, còn từng nhờ người trả giá cao ngất ngưởng để thuê anh ta bảo vệ riêng đấy."

Danh tiếng của Nhiếp Phi Chiến trong giới chẳng kém gì Đoạn Tiêu. Nhưng Đoạn Tiêu dù sao cũng là ông chủ lớn, trừ những ủy thác cực kỳ đặc biệt thì anh ấy sẽ không nhận, còn Nhiếp Phi Chiến thì nổi tiếng là tính tình khó chịu. Dù vậy, vẫn có không ít người tìm mọi cách để mời được anh.

Lâm Tát là một cô gái "thẳng" chính hiệu, thẳng đến mức đôi khi còn chẳng phân biệt được son màu hồng phấn với đỏ tươi. Nhưng trong mắt cô ấy, Dung Mạt là cô gái đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất, đáng được bảo vệ và yêu thương nhất trên thế giới này, dù là nữ minh tinh nổi tiếng đến đâu thì trong mắt cô ấy cũng chỉ là người thường thôi.

Dung Mạt nghe mà hơi thất thần.

"Tên thì tôi không biết, đây cũng coi là bí mật trong nghề, hồi đó đến công ty tôi vô tình nghe được thôi… Tiểu thư? Cô muốn trang điểm à? Có cần tôi gọi thợ trang điểm đến không?"

"Không cần đâu." Dung Mạt lấy bút kẻ mày và son môi ra, tự mình tô vẽ trước gương, "Không có tâm trạng."

Vừa thấy Lâm Tát đẩy Dung Mạt đi tới, Bạch Lộ định đứng dậy khỏi ghế, nhưng chưa kịp đứng hẳn lên thì lại ngồi xuống.

Trước kia khi còn ở nhà họ Dung, Bạch Lộ rất biết cách đối nhân xử thế, trước mặt ai cũng tỏ ra thân thiết với Dung Mạt như chị em ruột thịt. Mãi cho đến khi âm mưu của Dung Huân bại lộ, lòng tham không đáy của người đàn bà này mới thực sự lộ rõ.

Hiện tại bên cạnh Dung Mạt chỉ còn mỗi Lâm Tát, cô ta cũng chẳng buồn diễn kịch xã giao nữa.

"Ái chà, Mạt Mạt, đám vệ sĩ trước kia của em đâu rồi? Sao bên cạnh chỉ còn mỗi một mình Lâm Tát thế này? Thời buổi này ra đường phải cẩn thận đấy, nhiều người đang dòm ngó em lắm."

Bộ mặt châm biếm của cô ta khiến lớp trang điểm tinh xảo trên mặt trở nên thật lố bịch.

Dung Mạt thực sự không hiểu sao Dung Huân lại coi trọng người phụ nữ này, có lẽ vì cả hai đều là kẻ hai mặt nên dễ tìm được tiếng nói chung chăng?

Sắc mặt cô không hề thay đổi: "Dòm ngó tôi thì không sao, nhưng kẻ nào dám có ý đồ xấu với tôi, một mình chị Tát cũng đủ phế bỏ kẻ đó rồi."

Lâm Tát giơ tay lên, thản nhiên bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc, ánh mắt nhìn chằm chằm Bạch Lộ ánh lên nụ cười lạnh lẽo.

Sắc mặt Bạch Lộ hơi biến đổi. Cô ta vẫn chưa quên chuyện Lâm Tát từng tung một cước đá bay gã đàn ông có ý đồ sàm sỡ Dung Mạt xa mấy mét.

Nhưng hôm nay cô ta cũng mang theo vệ sĩ, đang đứng cách đó vài mét phía sau. Cô ta đưa tay vuốt tóc vẻ lơ đãng, hai tên vệ sĩ lập tức tiến lại gần hơn.

Sắc mặt Lâm Tát đen kịt như mây đen vần vũ, nhưng Dung Mạt vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản.

"Chị Tát, chị có gì muốn nói thì cứ nói đi, đừng kìm nén."

Lâm Tát cung kính đáp: "Thưa tiểu thư, tôi muốn nói là, hai gã to xác ở đối diện kia, một mình tôi chấp bốn tên như thế."

Hai gã vệ sĩ nghe xong lập tức nổi điên.

Long Phong Đặc Vệ làm ăn với nhà họ Dung nhưng không làm ăn với Dung Huân, mà những vệ sĩ giỏi nhất thành phố C đều tập trung ở Long Phong Đặc Vệ, hai gã này hoàn toàn chưa từng nghe đến danh tiếng của Lâm Tát.

Lâm Tát trông rất gầy, dáng người cao ráo, nhìn qua không có vẻ gì là lợi hại. Nhưng Dung Mạt từng nhìn thấy cơ thể cô ấy, trên người hoàn toàn không có chút mỡ thừa nào, tất cả đều là những thớ cơ săn chắc tuyệt đẹp. Trước đây những vệ sĩ khác của nhà họ Dung không ai đánh lại Lâm Tát, đến vật tay cũng thua cô ấy.

Chỉ với hai gã đàn ông này, với thân thủ của Lâm Tát, quả thực chỉ cần vài phút là hạ gục.

Bạch Lộ chưa kịp mở miệng, Dung Mạt đã nói: "Bạch Lộ, chị đến tìm tôi là để cho vệ sĩ của chị giao lưu võ thuật với chị Tát nhà tôi à?"

Đương nhiên là không phải.

Bạch Lộ nhớ ra mục đích của mình, phẩy tay ra hiệu cho vệ sĩ đừng manh động.

"Chị đến để bàn với em một việc." Bạch Lộ nói: "Chị nghe nói em định bán nhà cổ, tốt nhất là dẹp ngay cái ý định đó đi."

Cô ta rõ ràng cũng không muốn dài dòng nữa. Nếu đấu võ mồm, Dung Mạt tuy ít nói nhưng chưa từng thua ai bao giờ.

"Chị sẽ nói với anh trai em, bảo anh ấy nghĩ cách giúp bố em. Đổi lại, em giao cổ phần Vân Thiên và căn nhà cổ cho chị…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!