Dung Mạt nhìn chằm chằm anh một lúc, xác nhận anh không nói đùa.
Quen biết anh bao nhiêu năm nay, Dung Mạt cũng hiểu phần nào tính cách con người này. Anh rất ít khi không nghiêm túc, dù là lúc mặt mũi tỏ vẻ mất kiên nhẫn thì việc anh làm vẫn luôn nghiêm túc.
Huống chi biểu cảm của anh lúc này lại chuyên chú đến thế, thậm chí trong đáy mắt còn thấp thoáng chút… mong chờ?
Ánh mắt Dung Mạt từ từ trượt từ đôi mắt anh xuống dưới.
Cuối cùng dừng lại ở chiếc cằm cương nghị của anh.
Sau đó cô do dự vươn tay ra, rón rén chạm nhẹ vào cằm anh.
Thực ra đây là điều cô muốn làm từ rất lâu rồi, từ mấy năm trước đã muốn làm, nhưng mãi không đủ dũng khí. Dù có vô tình chạm phải thì cũng chỉ là lướt qua.
Còn kiểu trắng trợn sờ cằm anh ngay trước mặt anh như thế này thì chưa bao giờ.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng xúc cảm cứng rắn, hơi gai gai nơi đầu ngón tay. Quả nhiên nếu không sờ kỹ sẽ không phát hiện ra lớp râu lởm chởm mới mọc dưới cằm anh.
Nhiếp Phi Chiến dường như cũng sững sờ, nhưng anh không hề né tránh, chỉ là ánh mắt ngày càng trở nên thâm trầm.
Dung Mạt cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng không thể kiểm soát được nhịp tim đang ngày càng dồn dập và bàn tay run rẩy của mình.
"Vui không?" Nhiếp Phi Chiến bỗng hỏi.
"… Không vui." Dung Mạt đáp: "Nhưng cảm giác rất tốt, sờ rất thích."
Nói xong cô cũng ngượng, định rụt tay về.
Nhưng lại nghĩ, khó khăn lắm mới có cơ hội thế này, chỉ sờ cằm anh thôi thì có vẻ hơi lỗ vốn?
"Những chỗ khác của tôi sờ cũng rất thích, em có muốn thử không?"
Dung Mạt trợn tròn mắt. Chưa kịp phản ứng thì đã bị anh bế bổng lên, đặt ngồi lên đùi anh. Sau đó anh cầm tay cô, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Nào, đừng khách sáo."
Dung Mạt: "…"
Cũng may là xe đã đến nơi.
Dung Mạt được anh bế thẳng từ trên xe xuống, cô vùi mặt vào ngực anh, không dám ngẩng đầu lên.
Cô không biết Nhiếp Phi Chiến đưa mình đi đâu, nhưng cô không bận tâm.
Chỉ cần được nằm trong vòng tay anh, cảm giác an toàn tuyệt đối sẽ bao bọc lấy cô, dường như dù có đi đến nơi nguy hiểm trùng trùng, cô cũng chẳng cần lo sợ điều gì.
Cô nghe thấy xung quanh có tiếng người nói chuyện, nhưng Nhiếp Phi Chiến từ đầu đến cuối không nói lời nào. Mãi đến khi anh dừng bước, nói với ai đó một câu: "Biết rồi."
Lúc này Dung Mạt mới ngẩng đầu lên.
Cô không ngờ Nhiếp Phi Chiến lại đưa cô đi xem phim.
Hơn nữa rõ ràng là anh đã bao trọn cả phòng chiếu.
Ở nhà cũng có phòng chiếu phim được thiết kế riêng cho cô, nhưng trừ hồi nhỏ từng được đi rạp chiếu phim vài lần, đã rất nhiều năm rồi cô không ra rạp xem phim. Lại còn là đi xem riêng với Nhiếp Phi Chiến, cảm giác này thật mới mẻ.
Nhiếp Phi Chiến bao phòng VIP, ghế ngồi đều có thể ngả ra thành giường. Lần đầu tiên Dung Mạt ngồi loại ghế này, khi Nhiếp Phi Chiến đặt cô xuống và bấm nút điều chỉnh ghế ngả ra sau, cô còn giật mình hoảng hốt.
"Xem phim gì?"
Nhiếp Phi Chiến nói: "Em muốn xem phim gì thì xem phim đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!