Chương 35: (Vô Đề)

Nhiếp Phi Chiến, làm sao anh biết phòng của Dung Mạt ở đâu?

Anh đương nhiên biết.

Nhưng đó là một bí mật, không một ai hay biết.

Năm đó, không lâu sau khi cứu Dung Mạt khỏi vụ bắt cóc, anh đã từng đến nhà họ Dung.

Khi ấy Dung Kích vẫn còn rất khỏe mạnh, Dung Huân và Bạch Lộ vẫn chưa từ nước ngoài trở về, trong nhà chỉ có hai bố con. Ngoài Dung Kích ra, tất cả người giúp việc, bảo mẫu và vệ sĩ đều cưng chiều Dung Mạt như một nàng công chúa nhỏ, chăm sóc cô cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ cô phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào.

Lần Dung Mạt mất tích đó, tất cả mọi người đều phát điên vì lo lắng. Sau khi được cứu về, Dung Mạt rõ ràng đã chịu cú sốc tinh thần rất lớn, ít nhất là trong hai tháng trời cô không hề bước chân ra khỏi cửa.

Chuyện này, Nhiếp Phi Chiến nghe Hà Vị kể lại.

"Cô bé đó cũng thật đáng thương. Năm đó cô ấy cùng mẹ gặp tai nạn, mẹ mất, còn đôi chân cô ấy thì không cử động được nữa. Bao nhiêu năm nay cứ ru rú trong nhà không chịu ra ngoài. Nhà họ Dung dù có nhiều tiền đến đâu cũng không chữa khỏi đôi chân cho cô ấy… Nhưng tôi thấy tâm bệnh của cô bé này còn nặng hơn. Bố cô ấy hiện đang nhờ người dò la tin tức của cậu đấy, Z.

Nhà họ Dung cũng coi là khách hàng của công ty, cậu có muốn…"

Lúc đó Nhiếp Phi Chiến không nói một lời nào.

Bởi vì trong đầu anh khi ấy tràn ngập hình ảnh cô gái nhỏ co ro trong góc tối, run rẩy khóc lóc.

Và cả ánh mắt vừa nhẫn nhịn vừa đau khổ của cô khi cố chấp đòi anh đưa đi mua hoa.

Hôm đó sau khi mua được hoa, anh phát hiện có kẻ bám theo. Anh lập tức muốn đưa cô tránh xa những kẻ đó, nhưng bọn chúng bám quá sát.

Tình huống bị truy đuổi thế này thường tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường. Nhưng những tình huống còn nguy hiểm hơn thế này anh đã gặp nhiều rồi, hoàn toàn có thể dùng nhiều cách để cắt đuôi bọn chúng, vốn dĩ không cần để tâm. Nhưng trong lòng anh còn có một cô gái nhỏ tàn tật, cô rõ ràng đang vô cùng hoảng loạn, cứ ôm chặt lấy anh, cơ thể nép vào lòng anh run lên bần bật.

"Đừng sợ." Anh thuận miệng an ủi một câu.

Lúc này anh cũng chẳng còn tâm trí đâu để dỗ dành cô, bản thân anh cũng không giỏi làm việc này. Nhưng vừa dứt lời, cô gái nhỏ trong lòng anh lập tức động đậy, ngẩng đầu lên nhìn anh.

"Anh… anh sẽ bảo vệ tôi, đúng không?"

Nhiếp Phi Chiến không ngờ câu nói bâng quơ của mình lại đổi lấy câu hỏi nghiêm túc như vậy của cô.

Anh chưa bao giờ dễ dàng hứa hẹn, nhưng lúc đó ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại gật đầu: "Sẽ."

Đây cũng là điều không cần bàn cãi. Người anh đã cứu ra, chẳng lẽ lại vứt ra đường cho người ta bắt nạt sao?

Đó là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.

Bọn chúng đuổi rất sát, chiếc xe anh mượn tạm lại dở chứng, đường phía trước tối om, không cẩn thận bị một chiếc xe va phải.

Lúc đó bên tai anh chỉ có tiếng hét thất thanh của cô gái, trong đầu cũng chỉ có một ý nghĩ duy nhất ——

Tuyệt đối, không thể để cô bị thương, cũng tuyệt đối không thể để bất cứ ai bắt cô đi lần nữa.

Nếu kết cục đó xảy ra thì chỉ có một khả năng —— cô rất có thể sẽ không bao giờ được cứu nữa.

Sau khi xe bị lật, anh ôm chặt cô trong lòng, cùng lăn xuống sườn dốc bên vệ đường.

Cùng lúc đó, cảnh sát giao thông cũng đuổi tới.

Bọn chúng dường như không định đuổi theo nữa. Anh ôm cô chạy một mạch rất lâu, cho đến khi tiếng động phía sau ngày càng xa dần.

Cô cứ khóc mãi, khóc đến mức anh tâm phiền ý loạn, rất muốn mất kiên nhẫn quát một câu: "Còn khóc nữa tôi vứt cô xuống đấy."

Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống. Tiếng khóc nức nở, kìm nén đến cực điểm ấy, giống như sợ anh chán ghét mà bỏ rơi mình vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!