Hai cha con trò chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ, mãi đến khi trời gần sáng Dung Kích mới dỗ dành con gái đi ngủ.
Dù không ai nói nhưng người làm cha như ông hiểu rõ con gái mình nhất, ông biết giấc ngủ của cô tệ đến mức nào. Thời gian qua cô chịu áp lực quá lớn, từ những lời đồn đại ác ý bên ngoài, áp lực từ nội bộ gia tộc, cho đến nỗi sợ hãi và bất an bị kìm nén sâu trong lòng, tất cả đều đè nặng lên cơ thể yếu ớt này.
Cũng may là bên cạnh cô không phải không có ai.
Dung Mạt lờ mờ đoán ra việc bố mình được trở về nhanh như vậy chắc chắn có sự giúp đỡ không nhỏ của Nhiếp Phi Chiến, nhưng từ đầu đến cuối Dung Kích không hề nhắc đến anh, như thể không hề biết đến sự tồn tại của người này.
Nhưng vừa rồi, ngay khoảnh khắc Nhiếp Phi Chiến mỉm cười với cô, cô đã cảm nhận được một cách chân thực rằng anh Chiến của cô thực sự rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức có thể thỏa mãn mọi nguyện vọng của cô.
Thậm chí có thể đưa bố cô trở về bên cạnh cô.
Chỉ là Dung Kích không nói thì Dung Mạt cũng ngại nhắc đến, dù sao mối quan hệ giữa cô và Nhiếp Phi Chiến hiện tại… rất mập mờ.
Không phải đơn thuần là chủ thuê và vệ sĩ, cũng chưa xác định quan hệ yêu đương rõ ràng.
Nếu nhất định phải gọi tên, thì có vẻ hơi giống… quy tắc ngầm?
Nhớ đến những lời đồn đại về mối quan hệ nam nữ trong công ty giải trí nhà mình, rồi cả những "câu chuyện tình yêu" giữa tiểu thư nhà giàu và vệ sĩ trong phim ảnh, hầu hết đều bắt đầu từ "quy tắc ngầm" như thế. Chẳng lẽ cô và anh cũng…
Nghĩ đến đây Dung Mạt càng không ngủ được, mãi đến khi trời sáng hẳn mới chợp mắt được một chút.
Chưa ngủ được bao lâu thì bị Lâm Tát đánh thức: "Tiểu thư, cô có muốn dậy ăn sáng cùng ông chủ không? Hay là ngủ thêm chút nữa?"
Dung Mạt mơ màng mở mắt: "Hả? Bố tôi chẳng phải…"
Nói đến đây cô mới sực nhớ ra, tối qua bố cô đã về rồi.
"A…"
Dung Mạt bật dậy.
Vì dậy quá nhanh nên cô bị chóng mặt, suýt nữa ngã lăn ra giường. Lâm Tát vội vàng đỡ lấy cô: "Tối qua cô ngủ muộn quá, ông chủ bảo để cô ngủ thêm chút nữa nên đã dời bữa sáng xuống mười giờ rồi."
"Bây giờ là mấy giờ rồi?"
"Chín giờ bốn mươi."
Dung Kích luôn giữ thói quen sinh hoạt rất điều độ, sáng nào cũng dậy lúc sáu giờ, chạy bộ, ăn sáng rồi đến công ty làm việc, dù đi công tác hay tối hôm trước ngủ muộn, uống nhiều rượu đến đâu cũng vậy.
Hôm nay dời bữa sáng xuống muộn thế này là vì muốn ăn cùng Dung Mạt, lại sợ cô không dậy nổi.
Dung Mạt vội vàng bảo Lâm Tát đưa đi rửa mặt, lúc xuống lầu vừa đúng mười giờ.
Để thuận tiện cho việc sinh hoạt của Dung Mạt, từ khi cô còn nhỏ Dung Kích đã thuê thiết kế cải tạo lại biệt thự, cô có thể đi xe lăn đến bất cứ đâu trong nhà, còn lắp thang máy riêng. Tuy nhiên bình thường từ tầng hai xuống, Lâm Tát vẫn hay bế cô xuống trực tiếp.
Khi cô xuống đến nơi, Dung Kích đã ngồi ở bàn ăn xem báo.
Dù hai tháng không gặp, lại vừa trải qua một trận ốm, nhưng trông Dung Kích không khác trước là bao. Ông mặc bộ đồ thể thao thoải mái, rõ ràng là vừa tập thể dục và tắm rửa xong, tóc tai chải chuốt gọn gàng. Người không biết nhìn vào sẽ tưởng ông chỉ tầm ba mươi lăm đến bốn mươi tuổi, ngoại hình anh tuấn, khí chất nho nhã, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của rất nhiều phụ nữ.
Từ sau khi mẹ Dung Mạt qua đời, có quá nhiều người phụ nữ muốn làm bà chủ nhà họ Dung, làm mẹ kế của cô. Mấy năm đầu Dung Mạt rất bài xích chuyện này, Dung Kích cũng chưa từng để người phụ nữ nào bước chân vào cửa. Mãi sau này khi nỗi đau nguôi ngoai, chỉ còn lại nỗi nhớ thương mẹ, cô bắt đầu thấy xót xa khi bố cứ lủi thủi một mình, nên không còn phản đối việc ông tiếp xúc với người phụ nữ khác.
Tuy nhiên đến nay vẫn chưa có người phụ nữ nào đủ tư cách làm bà chủ nhà họ Dung. Ngược lại có khá nhiều kẻ công khai muốn theo đuổi Dung Mạt, nhưng đều bị Dung Kích lạnh lùng từ chối.
Trong mắt Dung Kích, người đàn ông xứng đáng với con gái ông quả thực không nhiều, ít nhất là cho đến thời điểm hiện tại vẫn chưa xuất hiện.
"Bố."
Dung Kích ngẩng đầu lên, mỉm cười: "Dậy rồi à."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!