Dung Mạt tức đến run người, bỗng nhiên bên tai lại vang lên tiếng cười trầm thấp của anh. Anh thẳng người dậy, bàn tay đặt trên tay vịn xe lăn cũng buông ra.
Anh lùi lại hai bước, trả lại không gian thoáng đãng cho cô.
Dung Mạt giận muốn phát điên, thấy anh xoay người định bỏ đi, cô chỉ muốn vớ ngay cái gì đó ném vào lưng anh. Nhưng khi bóng lưng cao lớn ấy khuất dần nơi cửa ra vào, cô bỗng nhiên ngẩn ngơ.
Giống quá, sao có thể giống đến thế?
"Đứng lại."
Bước chân người đàn ông khựng lại.
"Tôi muốn nhắc nhở anh, chưa hết mười phút thì anh đừng hòng lấy được mười vạn tệ đó."
Cô liếc nhìn đồng hồ.
Người đàn ông nhúc nhích chân, dường như định quay lại, nhưng ngay lập tức bị Dung Mạt chặn họng: "… Đứng yên ở đó ba phút cho tôi."
Dung Mạt không biết anh có ngạc nhiên hay không, nhưng rốt cuộc anh vẫn đứng yên như tượng.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn ấm ức muốn gỡ gạc lại chút thể diện, bèn hạ giọng thì thầm: "Thực ra cái người bỏ tiền mời anh đến đây là cảnh sát nằm vùng đấy, anh ấy đến để điều tra chỗ này."
Giọng nói cố tình hạ thấp của thiếu nữ vẫn nhẹ nhàng mềm mại, chẳng có chút uy h**p nào, ngược lại còn nghe như đang hờn dỗi trẻ con.
"Cái chỗ này của các anh sắp tiêu tùng rồi." Cô làm bộ làm tịch kết luận một câu, rồi nghiêng đầu hỏi: "Anh thực sự không định tìm một ông chủ đáng tin cậy hơn sao?"
"Đáng tin cậy?" Anh dường như cảm thấy buồn cười, "Ý cô là tên "cảnh sát nằm vùng" lắm tiền ngoài kia, hay là cô?"
"Chắc là tôi giàu hơn anh ấy một chút." Cô nghiêm túc nói: "Lương cảnh sát không cao lắm đâu, mặc dù nghề nghiệp của họ rất vĩ đại."
Câu nói này lại không hề mang vẻ kiêu ngạo kiểu "bố tôi giàu, nhà tôi nhiều tiền nên tôi cũng nhiều tiền" thường thấy ở các thiên kim tiểu thư. Nói xong cô khựng lại, dường như sực nhớ ra điều gì, bèn bổ sung một cách muộn màng: "Mười vạn tệ kia cũng là tôi đưa cho anh ấy đấy."
"Cô muốn tôi giúp cô làm gì?"
"Ngoài đánh nhau ra anh không biết làm gì khác à?"
"Đàn ông biết làm gì tôi đều biết làm cái đó." Anh nói đầy ẩn ý: "Hơn nữa tôi còn biết rất nhiều tư thế, cô có muốn thử không?"
Dung Mạt: "………………"
Ba phút đã trôi qua hay chưa cô không biết, nhưng Thẩm Tu Nhiên đứng ngoài cửa đã không nhịn được nữa, trực tiếp đẩy cửa bước vào. Anh cũng không ngờ ngay cửa có người đứng, lúc đối mặt còn sững sờ một chút, rồi mới khó hiểu vòng qua anh ta đi về phía Dung Mạt.
"Mạt Mạt, em…"
Bị Thẩm Tu Nhiên chắn mất tầm nhìn, đến khi anh đi tới nơi thì người đàn ông kia đã biến mất.
Cơ thể đang căng cứng của Dung Mạt lúc này mới thả lỏng.
"Người em muốn tìm, không phải là tên này thật đấy chứ?" Thẩm Tu Nhiên nhíu mày: "Anh nghe nói tên này mới đến, chỉ mới thượng đài vài lần thôi nhưng lần nào cũng đánh đối thủ thừa sống thiếu chết. Dưới đài cũng hở tí là động thủ, anh thấy hắn không giống đi kiếm tiền, mà giống mấy kẻ có khuynh hướng bạo lực đi xả bớt năng lượng thừa thì có."
"… Vậy sao?"
"Thôi được rồi, gặp cũng gặp rồi, anh đưa em về." Thẩm Tu Nhiên giơ tay lên, định vuốt tóc cô, nhưng Dung Mạt đã nhanh tay bắt lấy cổ tay anh.
"Đừng chạm vào tóc em."
"… Ờ." Thẩm Tu Nhiên đành rụt tay về, vài giây sau mới lúng túng nói: "Tóc trên đỉnh đầu em hơi rối, anh định vuốt lại cho em thôi."
"Bệnh cưỡng chế của anh nên sửa đi." Dung Mạt bình thản đưa tay vuốt lại mái tóc của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!