Không ai nghe thấy Dung Mạt đã nói gì với Nhiếp Phi Chiến. Lâm Tát và mọi người chỉ thấy cô chủ động vòng tay ôm cổ anh, thì thầm gì đó vào tai anh, rồi anh thuận thế ôm chặt lấy cô.
"Loại người này không đáng để em tức giận."
Nhiếp Phi Chiến ôm cô trong lòng, cảm nhận vòng eo nhỏ nhắn gầy guộc của cô gái. Việc ngồi xe lăn quanh năm khiến cô ít vận động, lại ít tiếp xúc với ánh nắng mặt trời nên cả người trông rất yếu ớt.
Anh từng thề sẽ bảo vệ cô, không để cô chịu bất kỳ tổn thương nào. Nhưng sau này anh mới nhận ra, chỉ bảo vệ từ xa thôi là chưa đủ.
Dù bên cạnh cô có bao nhiêu người chăm sóc thì có tác dụng gì? Anh vẫn không thể yên tâm, vẫn luôn đau đáu lo lắng cho cô từng giây từng phút.
Chỉ khi thực sự ở bên cạnh cô, anh mới có thể an lòng.
Nhưng khi đã ở bên cô rồi, nhiều lúc anh lại cảm thấy… luống cuống.
Ngoài việc bảo vệ cô, anh không biết phải làm thế nào để đối xử tốt với cô hơn nữa.
Giống như lúc này đây, ôm cô trong lòng, anh nghĩ ra vô vàn cách để dỗ dành cô, nhưng lời đến bên miệng chỉ còn lại một câu: "… Để anh thay em trút giận là được rồi."
Dung Mạt phì cười.
Chỉ nghe một câu này thôi cô cũng đoán được, người đàn ông này trước đây chắc chắn chưa từng dỗ dành con gái bao giờ.
Nhưng kiểu dỗ dành "bạo lực" thế này, e là cũng chẳng mấy cô gái chịu nổi.
"Anh đánh hắn ta thừa sống thiếu chết, đúng là em hả giận thật, nhưng em cũng xót chứ bộ. Hơn nữa…" Dung Mạt nhìn đống hỗn độn dưới đất, "Dọn dẹp phiền phức lắm, đừng để bọn họ làm bẩn nhà chúng ta."
Nhiếp Phi Chiến thầm nghĩ, ông đây chưa phế bỏ hắn ta đã là nương tay lắm rồi. Nhưng vì Dung Mạt đã nói vậy, anh sẽ không ra tay nữa.
Anh liếc nhìn Tôn Hải Minh một cái, ánh mắt sắc như dao cau.
Dung Mạt nói là "bọn họ", chứ không chỉ riêng Tôn Hải Minh. Vu Chi nghe xong liền hiểu ý, lại thêm ánh mắt của Nhiếp Phi Chiến quét qua, cô ta run lên bần bật.
Nhưng cô ta chỉ dám đỡ người chồng đang sống dở chết dở dậy, không dám hó hé nửa lời. Dù nhà họ Dung hiện tại đang sa sút, nhưng người đàn ông bên cạnh Dung Mạt quá đáng sợ. Nếu anh ta thực sự ra tay với cô ta, chắc chỉ cần vài phút là b*p ch*t cô ta như bóp một con kiến.
"Còn không mau cút đi, định đợi tôi ra tay giúp cô đỡ hắn à?" Lâm Tát lạnh lùng quát: "Nếu để tôi đỡ thật, gãy tay gãy chân tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy."
Lời đe dọa của Lâm Tát quả nhiên có tác dụng, Tôn Hải Minh lập tức tỉnh táo lại, lồm cồm bò dậy cùng vợ chạy trối chết.
Lâm Tát vẫn còn nghiến răng ken két, càng nghĩ càng thấy tức.
Mấy năm trước khi cô mới đến nhà họ Dung, cũng từng gặp con trai dì Ngô. Lúc đó Tôn Hải Minh trông rất khúm núm, đến nhìn thẳng người khác cũng không dám. Ai ngờ hắn ta lại to gan lớn mật đến mức dám chụp trộm Dung Mạt?
Không biết sau khi chụp trộm, hắn ta đã bao nhiêu lần dùng những bức ảnh đó để thỏa mãn những ý đồ đen tối với tiểu thư nhà cô nữa.
Không chỉ Lâm Tát, Nhiếp Phi Chiến đương nhiên cũng nghĩ đến điều này.
Nhưng anh không biểu hiện gì thêm.
Tôn Hải Minh, vết nhơ này cả đời hắn đừng hòng rửa sạch, sau này cũng đừng mong ngóc đầu lên được.
Đợi hai kẻ đó khuất bóng, Dung Mạt lập tức rút tay về.
Nhưng Nhiếp Phi Chiến lại nắm lấy tay cô, cánh tay ôm eo cô không hề buông lỏng.
Xung quanh không chỉ có Lâm Tát mà còn có những người khác nghe tiếng động chạy tới. Mặt Dung Mạt đỏ bừng vì xấu hổ: "Anh… anh thả em ra được rồi…"
Dù đi đâu cô cũng quen độc lai độc vãng, bạn bè thân thiết còn ít, nói gì đến việc ôm ấp một người đàn ông ngay trong nhà mình trước mặt bao nhiêu người thế này…
Nếu ở chỗ khác thì còn đỡ, đằng này lại ngay tại nhà, bị người giúp việc nhìn thấy, Dung Mạt thực sự rất ngại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!