Lâm Tát nhận ra tâm trạng của Dung Mạt hôm nay khác hẳn mọi ngày, hơn nữa còn là rất khác.
Đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên cô thấy trên gương mặt Dung Mạt thoáng hiện nét cười.
Điều này cũng dễ hiểu, thời gian gần đây vì chuyện của bố cô, rồi chuyện nhà họ Dung và Dung Huân khiến cô chẳng có lấy một giấc ngủ ngon. Điều Lâm Tát sợ nhất chính là nửa đêm cô giật mình tỉnh giấc vì ác mộng, rồi sau đó thức trắng đêm không ngủ lại được.
Tuy Lâm Tát là vệ sĩ chuyên nghiệp, nhưng qua bao năm chung sống, Dung Mạt và cô đã coi nhau như người thân, như chị em trong nhà. Hiện tại bên cạnh Dung Mạt, cũng chỉ có Lâm Tát là người xót xa cho cô nhất.
Còn về phần vị "vệ sĩ thực tập tạm thời" nào đó…
Lâm Tát ghé mắt nhìn qua lỗ nhòm trên cửa, quả nhiên anh ta vẫn chưa đi.
Trước đây cô từng nghe nói, huyền thoại trong giới Nhiếp Phi Chiến đi đến đâu cũng là con sói đầu đàn dũng mãnh. Nhưng nhìn Nhiếp Phi Chiến đang đứng bên ngoài kia, cô cứ cảm thấy anh giống một loài sinh vật khác, cũng hao hao loài sói… Chó sói lai chăng?
Trong phòng, Dung Mạt đang nhắn tin với bạn.
Người cô đang trò chuyện là một trong số ít những người bạn của cô, Sở Tiểu Điềm.
Danh sách bạn bè trên WeChat của Dung Mạt không nhiều, trừ đi những mối quan hệ công việc thì chỉ vỏn vẹn vài chục người. Trong số đó, Sở Tiểu Điềm là một người khá đặc biệt.
Sở Tiểu Điềm đúng như cái tên của mình, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, ngọt ngào dễ mến. Lần đầu tiên gặp mặt, Dung Mạt đã cảm thấy vô cùng thân thiết.
Một cô gái như Tiểu Điềm, chẳng ai có thể ghét bỏ được.
Tuy là một tác giả tiểu thuyết kinh dị nổi tiếng, nhưng bản thân cô ấy lại rất sợ những chuyện ma quái. Mỗi lần thức đêm viết bản thảo, cô ấy đều bị những tình tiết kinh dị do chính mình tưởng tượng ra dọa cho sợ chết khiếp. May mà bên cạnh cô ấy luôn có một người đàn ông mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối, đó chính là tổng chỉ huy của Long Phong Đặc Vệ – Đoạn Tiêu.
Nhà họ Dung và Long Phong Đặc Vệ vẫn luôn có quan hệ hợp tác, nhưng lý do thực sự khiến Dung Mạt và Sở Tiểu Điềm trở thành bạn bè, lại là vì Nhiếp Phi Chiến.
Nhiếp Phi Chiến từng nhận ủy thác bảo vệ cha của Sở Tiểu Điềm tại nước J, hơn nữa còn từng cứu mạng cả cô ấy và Đoạn Tiêu.
Cũng nhờ Sở Tiểu Điềm, Dung Mạt mới biết được rất nhiều chuyện về Nhiếp Phi Chiến tại nước J.
Tuy Nhiếp Phi Chiến xuất thân từ lực lượng đặc chủng của nước J, nhưng quốc tịch của anh chưa bao giờ thay đổi, và ở nước J anh cũng luôn ra tay cứu giúp rất nhiều đồng bào của mình.
Anh vẫn luôn là một người anh hùng, không chỉ là anh hùng của riêng mình cô.
Cũng chỉ từ miệng Sở Tiểu Điềm, cô mới biết được đôi chút về quá khứ của anh.
Thời gian trước Sở Tiểu Điềm mang thai, Dung Mạt đã gửi tặng một món quà. Khi biết chuyện nhà họ Dung, Tiểu Điềm luôn muốn đến thăm cô, nhưng bị Dung Mạt từ chối.
Gần đây trên người cô toàn năng lượng tiêu cực, cô không muốn lây sang cho bà bầu.
Nhưng Sở Tiểu Điềm vẫn rất quan tâm đến cô, nhất là sau khi nghe tin Nhiếp Phi Chiến hiện đang ở bên cạnh cô.
Dung Mạt hỏi: "Sao cậu biết anh ấy đến tìm tớ?"
Sở Tiểu Điềm: "Hây da, chuyện đó không phải sớm muộn thôi sao? Cậu biết không? Tối qua chồng tớ muốn tìm anh ấy bàn công việc, anh ấy bảo không rảnh, có việc quan trọng hơn phải làm. Tớ nghĩ ngay, việc quan trọng hơn chẳng phải là việc của cậu sao? Chuyện chồng tớ bàn với anh ấy quan trọng hơn chuyện công ty anh ấy nhiều, nhưng chắc chắn cậu còn quan trọng hơn cả thế."
Dung Mạt có chút mờ mịt: "Ý cậu là, chuyện của tớ còn quan trọng hơn cả công việc của anh ấy sao?"
Sở Tiểu Điềm: "Đương nhiên! Cậu là duy nhất của anh ấy, là tình yêu chân thành, là tâm can bảo bối của anh ấy mà."
Dung Mạt: "…"
Cô cảm thấy, Sở Tiểu Điềm e là có hiểu lầm gì đó về mối quan hệ giữa cô và Nhiếp Phi Chiến.
Dung Mạt suy nghĩ một chút rồi nhắn: "Cậu từng nói anh ấy đã giúp đỡ rất nhiều người, cứu rất nhiều đứa trẻ đáng thương. Tớ nghĩ, đối với anh ấy, tớ cũng chỉ là một trong số những người đó mà thôi."
Sau khi gửi câu này đi, Sở Tiểu Điềm không trả lời ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!