"… Đồ lừa đảo."
"Cậu nói cái gì cơ?" La Thanh Thanh nghe thấy cô lầm bầm gì đó nhưng không rõ.
Dung Mạt lắc đầu.
Cô từng tận mắt nhìn thấy người đàn ông đó xé bộ râu giả trên mặt xuống, để lộ dung mạo thật sự.
Nhưng lúc đó ý thức của cô đã mơ hồ, dù cố gắng thế nào cũng không nhìn rõ được khuôn mặt anh. Có lẽ anh cũng nghĩ rằng cô đã ngất đi hoàn toàn rồi.
Kể từ lần được anh cứu khỏi tay bọn bắt cóc đến nay đã gần một năm. Ban đầu cô tưởng anh là cảnh sát, vì muốn cứu người nên mới ngụy trang để tiếp cận bọn tội phạm. Nhưng sau đó cô nhờ người đi tra cứu, lại hoàn toàn không tìm ra tung tích của người này.
Anh biến mất sạch sẽ, không để lại một chút dấu vết nào.
"Tiết ba của chúng ta là tiếng Anh đấy, không biết thầy giáo tiếng Anh mới đến có vào dạy lớp mình không nhỉ."
Dung Mạt chẳng có chút hứng thú nào với thầy giáo tiếng Anh mới. Trong đầu cô lúc này, vẫn chỉ quẩn quanh những hình ảnh của một năm về trước.
Đó là lần hiếm hoi cô đi ra ngoài một mình.
Bình thường mỗi khi cô ra ngoài, bên cạnh nhất định phải có vệ sĩ đi theo. Tuy cô sinh ra và lớn lên trong nhung lụa, môi trường sống từ nhỏ đã khác biệt với những đứa trẻ bình thường, nhưng cô vốn không kiêu kỳ đến mức đó.
Chỉ là từ khi phải ngồi xe lăn, mọi chuyện đã khác.
Dù không có người đi theo, việc cô ngồi trên xe lăn cũng không tránh khỏi những ánh mắt tò mò soi mói và sự quan tâm đặc biệt, dù vô tình hay cố ý.
Làm gì cũng cần người khác giúp đỡ.
Quá phiền phức. Cô trời sinh là người ghét sự phiền phức, nhưng trớ trêu thay, chính bản thân cô lại là cục phiền phức lớn nhất.
Nhưng hôm đó là ngày cô bắt buộc phải ra ngoài. Đó là sinh nhật của mẹ cô. Cô muốn đến tiệm hoa, mua một bó hoa tươi mà mẹ thích nhất, sau đó đến nhà hàng mà sinh thời mẹ yêu thích để dùng một bữa cơm.
Bố biết thói quen này của cô, nên hôm đó đã đặc biệt cho tài xế đưa cô đi, còn liên hệ nhà hàng giữ chỗ trước cho cô.
Ai mà ngờ được, giữa đường lại xảy ra chuyện.
Cô bị trói, nhưng cũng chỉ là trói tượng trưng. Dù sao cô cũng là một "phế nhân", cho dù không ai canh giữ, bắt cô dùng hai tay để bò thì với sức lực của cô cũng chẳng bò được bao xa.
Nhưng may mắn là mắt cô bị bịt kín. Điều này chứng tỏ bọn cướp cần tiền chứ không cần mạng của cô, ít nhất là cho đến lúc này.
Đột nhiên bị người ta bịt miệng bắt đi ngay lúc xuống xe, cô cũng hoảng loạn một hồi, nhưng phần nhiều là tức giận.
Thời gian trôi qua, Dung Mạt càng lúc càng nôn nóng, đầu óc khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được giờ lại trở nên rối bời.
Với khả năng hiện tại, cô không thể tự giải cứu chính mình.
Nên điều duy nhất cô có thể làm là chờ đợi… Nhưng lúc này đây, điều cô ghét nhất cũng chính là chờ đợi.
Bởi vì ngày hôm nay sắp trôi qua rồi.
Không biết đã qua bao lâu, từ xa có tiếng ai đó đẩy cánh cửa sắt nặng nề, kèm theo là tiếng chửi thề văng vẳng vọng lại.
"Mẹ kiếp, đợi đợi đợi, còn bắt bọn ông đây đợi đến bao giờ?"
"Bọn chúng thì sướng rồi, chỉ việc chỉ đạo qua điện thoại là có một đống tiền chui vào túi. Còn anh em mình thì phải chui rúc ở cái xó xỉnh rách nát này, bao nhiêu việc nặng nhọc đều đổ lên đầu, chó chết thật!"
"Biết làm sao được, cấp trên chỉ việc hưởng thụ, đâu quan tâm đến đám tép riu bán mạng như chúng ta."
"Thôi được rồi, đại ca đã bảo đến lúc đó sẽ chia tiền cho anh em mình, cũng chẳng kém vài tiếng đồng hồ đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!