Chương 22: (Vô Đề)

Căn phòng bao rất nhỏ, khi cửa đóng lại, cả thế giới bên ngoài dường như bị ngăn cách.

Dung Mạt cảm thấy yên tâm hơn một chút. Cô lấy điện thoại ra xem, màn hình hiển thị dày đặc các cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Thẩm Tu Nhiên.

Tin nhắn mới nhất là: Mạt Mạt, em đợi đó, anh đưa người đến đón em ngay.

Dung Mạt lập tức nhắn lại: Đừng đến.

Thẩm Tu Nhiên gọi lại ngay lập tức, nhưng bị cô tắt máy.

Một phút sau, một tin nhắn hiện lên trong điện thoại của Thẩm Tu Nhiên:

"Em đang ăn cơm, không cần lo lắng, đừng đến tìm em, ăn xong em sẽ về."

Thẩm Tu Nhiên: "…"

Cậu ta làm sao có thể không lo lắng cho được? Dung Mạt bao nhiêu năm nay ở rịt trong nhà họ Dung, không bước chân ra cửa, không tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Tuy nói người đàn ông kia từng cứu cô một mạng, nhưng hắn ta cứ thế đưa người đi mà không nói một lời chào hỏi nào, thử hỏi có phụ huynh nhà nào mà không lo sốt vó? Đến tận bây giờ cậu ta vẫn chưa nắm rõ lai lịch thực sự của gã đó nữa là!

Thẩm Tu Nhiên không dám gọi trực tiếp cho Dung Kích. Cậu ta đi đi lại lại trong phòng một hồi, bỗng nhiên nhớ ra một người.

Đoạn Tiêu, ông trùm của công ty bảo vệ Long Phong.

Nghe nói người kia có quan hệ rất tốt với Đoạn Tiêu, hơn nữa, Đoạn Tiêu có thể coi là cấp trên trực tiếp của hắn?

Nhưng Thẩm Tu Nhiên nhờ người hỏi thăm nửa ngày trời cũng không ai biết số điện thoại riêng của Đoạn Tiêu. Chỉ có một người bạn tốt bụng nhắn lại cho cậu ta một câu: Cậu xin số ai không xin lại đi xin số lão đại Đoạn? Số riêng của anh ta nổi tiếng là cơ mật, cậu gọi cho tổng đài chăm sóc khách hàng của công ty họ thì may ra.

Thẩm Tu Nhiên đành phải nhờ người xin số tổng đài công ty, kết quả được thông báo là Đoạn Tiêu đang đi công tác, chưa trở về.

Thôi xong, người duy nhất cậu ta nghĩ có thể quản được Z thì lại không tìm thấy. Cuối cùng, cậu ta đành cắn răng gọi cho Dung Kích.

Nhưng điều Thẩm Tu Nhiên vạn lần không ngờ tới là câu đầu tiên Dung Kích nói khi bắt máy lại là: "Mạt Mạt vừa nhắn tin cho chú, con bé gửi một tấm ảnh."

Thẩm Tu Nhiên hỏi: "Ảnh gì ạ?"

Dung Kích: "Ảnh tự sướng của con bé."

"Cái gì? Ảnh tự sướng á??"

Thẩm Tu Nhiên kinh ngạc.

Kể từ khi phải ngồi xe lăn, Dung Mạt cực kỳ ghét ống kính, không ai dám cầm điện thoại chụp hình cô, bản thân cô cũng chưa bao giờ chụp ảnh tự sướng.

Vậy mà bức ảnh Dung Mạt gửi cho Dung Kích lại là hình cô một tay cầm hoa, một tay chống cằm, trên mặt còn nở nụ cười rạng rỡ.

Thẩm Tu Nhiên xem ảnh mà ngẩn cả người.

Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, cậu ta thấy Dung Mạt cười vui vẻ đến thế.

Dung Kích nói: "Chú không biết con bé đang ở cùng ai, nhưng nếu nó đã vui vẻ như vậy, thì cứ để nó tùy hứng một lần đi. Cháu cứ để ý chừng, đừng để xảy ra chuyện gì là được."

Thẩm Tu Nhiên ngập ngừng: "Chú Dung, chú có biết người đó có thân phận gì không ạ?"

Dung Kích thản nhiên đáp: "Ngoài người năm đó cứu Mạt Mạt về, còn có thể là ai?"

Thẩm Tu Nhiên thở phào nhẹ nhõm, Dung Kích biết là tốt rồi.

"Lời chú nói, cháu hiểu chứ? Tu Nhiên." Giọng Dung Kích trầm xuống: "Mạt Mạt bình an thì không sao, nhưng nếu lỡ xảy ra chuyện gì, người đầu tiên chú tìm tính sổ chính là cháu đấy."

Thẩm Tu Nhiên lập tức đáp: "Cháu hiểu rồi, cháu sẽ đi tìm họ ngay đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!