Dung Mạt sững sờ.
Cô im lặng một lúc rồi nói: "Báo cảnh sát đi, cứ nói là có kẻ mạo danh với mục đích không rõ ràng muốn tiếp cận tôi."
Lâm Tát: "Tiểu thư, cô nghiêm túc đấy chứ?"
"Đương nhiên là không rồi."
Dung Mạt nói: "Chị xuống xem có phải là thật không, nếu không phải anh ấy thì ném ra ngoài đánh cho một trận."
Ném ra ngoài có thể là thật, còn đánh một trận đương nhiên chỉ là lời nói tùy hứng.
Có điều nếu là ở Dung gia, vệ sĩ nào mà chọc giận Dung Mạt thật, chẳng cần cô mở miệng, Lâm Tát đã tự mình ra tay rồi.
Nhưng lúc này cô ấy thực sự nghi hoặc, người ở dưới lầu muốn đến "đi làm", thật sự là Z sao?
Cái người mà tính tình cũng cứng rắn y như vẻ bề ngoài, đối mặt với ai cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng tàn khốc đó ư?
Nhưng có lẽ trên đời này, chỉ có Dung Mạt mới là ngoại lệ đối với anh.
Lâm Tát ướm lời: "Vậy có để anh ấy lên đây không?"
Vẻ mặt Dung Mạt thoáng chút gượng gạo, cô nói: "… Không cần."
Khóe miệng Lâm Tát khẽ giật giật, cố gắng kìm nén để không bật cười – một người quanh năm suốt tháng mặt lạnh như tiền, hiếm khi lại buồn cười vì chuyện như thế này.
Mối quan hệ vệ sĩ độc đáo giữa Nhiếp Phi Chiến và Dung Mạt, tính ra cũng dây dưa được năm năm rồi.
Nhưng thú vị nhất, phải kể đến chuyện bốn năm về trước, khi Dung Mạt bỗng nhiên nảy ra ý định đến trường cấp ba ở một thị trấn nhỏ để đi học.
Đương nhiên đối với Dung Mạt, đó cũng không hẳn là ý định bộc phát nhất thời. Ngôi trường đó là nơi mẹ cô từng theo học, mà khi ấy cô thực chất đã được đại học nhận rồi. Theo lời cô nói, cô chỉ muốn trước khi trưởng thành, được trải nghiệm cuộc sống cấp ba bình thường mà thôi. Dù sao từ khi ngồi xe lăn, Dung Mạt gần như chưa từng rời khỏi nhà, càng không nói đến chuyện đến trường.
Khi đó người làm cha vô cùng khó xử. Dung Mạt dù sao cũng không giống những cô gái bình thường cùng trang lứa, nhưng cô lại muốn đi học như bao người khác. Nếu vậy thì bên cạnh không thể mang theo bảo mẫu, cũng không thể kè kè vệ sĩ. Ngộ nhỡ ở trường bị bắt nạt hay xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì biết làm sao?
Kể từ sau vụ bắt cóc, Dung Kích lo lắng nát lòng vì vấn đề an toàn của con gái. Ông vừa muốn cô sống vui vẻ, tự do hơn, lại vừa sợ cô chịu thêm tổn thương. Nhưng trớ trêu thay, lúc đó cô lại khăng khăng muốn một người làm vệ sĩ cho mình.
Ông vốn không thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào của con gái, cuối cùng sau khi thấy Dung Mạt buồn bã suốt một tháng trời, ông đành phải đồng ý.
Đó là chuyện xảy ra gần một năm sau khi Dung Mạt được giải cứu khỏi bọn bắt cóc.
Và khi ấy, Dung Mạt cũng không ngờ rằng, người mà cô luôn muốn gặp, lại xuất hiện một lần nữa.
"Này La Thanh Thanh, cái đứa què ngồi xe lăn lớp cậu sao không đến học thế?"
La Thanh Thanh vốn đang ngồi dưới gốc cây đọc sách, nghe thấy lời này thì tức đến dựng cả lông mày. Nhưng cô bé còn chưa kịp mở miệng, đám người kia đã hùa nhau cười cợt.
"Giờ là tiết thể dục mà, nó đến học kiểu gì? Lăn xe lăn đến à?"
La Thanh Thanh bật dậy, mặt đỏ bừng vì giận: "Cậu… các cậu nói ai què hả!"
"Một đứa cà lăm chơi với một đứa tàn phế, hèn chi chúng mày làm bạn cùng bàn được."
"Bạn cùng bàn của mày giàu nứt đố đổ vách, nghe nói còn là tiểu thư thiên kim gì đó. Mày cả ngày hầu hạ nó như thế, sao chẳng thấy được hưởng sái tí nào vậy?"
"Các cậu nói hươu nói vượn cái gì đấy!"
La Thanh Thanh quay đầu lại, thấy lớp trưởng đang đi tới.
"Lớp trưởng, bọn họ quá đáng lắm, bọn họ dám nói Dung Mạt là… là…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!