Dung Mạt suýt chút nữa thì cắn phải lưỡi mình.
Cũng may cô có một kỹ năng đặc biệt để xử lý những tình huống ngượng ngùng, đó là bình tĩnh giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô hắng giọng một cái, dùng giọng điệu vô cùng bình thản nói: "Nếu anh xong việc rồi thì có thể tiện thể…"
Cô chưa kịp nói hết câu thì đã nghe anh tiếp lời: "Tiện thể mang cô xuống à?"
Phần lớn khuôn mặt anh bị che lấp bởi lớp râu ria, ngay cả độ cong nơi khóe miệng cũng không nhìn rõ, nhưng Dung Mạt chắc chắn anh đang cười.
Trong lòng cô lúc này như có bom nổ, xấu hổ đến mức muốn nổ tung. Không cần soi gương cô cũng biết mặt mình đang đỏ bừng, nóng thế kia không đỏ mới lạ.
Cô lập tức điều khiển xe lăn quay đầu hướng về phía lớp học: "… Không muốn thì thôi."
Vốn dĩ cô định dùng tốc độ nhanh nhất để thoát khỏi tình cảnh xấu hổ này, tốt nhất là biến mất hút vào trong lớp học, nhanh đến mức không để lại cả cái bóng.
Ai ngờ vừa quay người lại thì một chuyện còn xấu hổ hơn xảy ra.
Không biết bánh xe lăn có phải bị kẹt vào cái gì không mà nhất thời không thể di chuyển lên phía trước.
Cô dùng sức, rồi lại dùng sức, mặt đỏ tía tai, đang định cúi xuống kiểm tra thì chiếc xe lăn bỗng tự động lăn bánh về phía trước.
Chẳng cần quay đầu lại cô cũng biết là anh đang đẩy cô, cứ thế đẩy một mạch đến tận cửa lớp học.
"Tan học tôi sẽ qua đón cô xuống."
Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh, ngạc nhiên quay đầu lại.
"Thật sao?"
Vì anh quá cao nên khi quay đầu lại, tầm mắt của cô chỉ dừng lại ở ngực anh.
Trong khoảnh khắc đó, cô loáng thoáng nhìn thấy bên trong cổ áo khoác màu xám của bộ đồng phục tạp vụ có thứ gì đó lóe sáng.
"Nếu tôi không đến, cô có thể đi mách lẻo với ban giám hiệu, trừ lương tôi."
Anh nhẹ nhàng đẩy cô vào lớp học lúc này vẫn còn vắng vẻ, hơi cúi người xuống: "Chuẩn bị vào học rồi, bạn học nhỏ."
Khi nói câu này, anh ghé sát vào cô.
Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được từ tính vi diệu trong giọng nói của anh.
Chỉ trong chưa đầy một giây, Dung Mạt nghe thấy trái tim mình đập mạnh một cái.
Giống như có một con thú nhỏ vô tình xông vào lồng ngực cô, nhảy nhót lung tung một cách khó hiểu.
Nhưng ngay lập tức, trong lòng cô lại vang lên vô số tiếng phản bác và chế giễu.
— Lại không phải là người đó, mày kích động cái gì hả Dung Mạt?
Đến khi cô hoàn hồn lại, đã có người đẩy cô vào trong lớp. Là một bạn học vừa tập thể dục về, thấy cô chắn ở cửa nên tiện tay đẩy vào.
"… Cảm ơn cậu."
Cô bạn kia sững sờ, dường như hoàn toàn không ngờ hành động tiện tay của mình lại đổi lấy lời cảm ơn từ Dung Mạt vốn nổi tiếng cao ngạo. Cô bạn có chút thụ sủng nhược kinh, vốn định đi vòng qua cô, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại tiếp tục đẩy cô về phía trước: "Để tớ đưa cậu về chỗ ngồi nhé, lối này hẹp lắm."
"Được."
Đưa Dung Mạt về chỗ xong, cô bạn quay lại nói với bạn cùng bàn: "Này, tớ phát hiện ra Dung Mạt cũng không cao ngạo khó gần như lời đồn đâu. Vừa nãy cậu ấy cảm ơn tớ đấy, giọng nghe moe lắm…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!