Đúng lúc này La Thanh Thanh gửi tin nhắn đến, hỏi hai người đang làm gì.
Dung Mạt chụp một tấm ảnh trong trung tâm thương mại gửi qua, nói rằng đang đi dạo phố.
La Thanh Thanh: "Anh ấy không bao trọn cả cái trung tâm thương mại đấy chứ!"
Nơi này hội tụ đủ các thương hiệu xa xỉ trong và ngoài nước, nổi tiếng đắt đỏ bậc nhất thành phố C. Bảo một cửa hàng nào đó đóng cửa để phục vụ riêng một khách hàng thì có lẽ không khó, nhưng để cả cái trung tâm thương mại đóng cửa chỉ để phục vụ một mình cô, lại còn vào giờ cao điểm thế này, thì quả thực là chuyện không tưởng.
La Thanh Thanh cảm thán: "Ngài Z vĩ đại chắc chắn nắm được bí mật động trời nào đó của ông chủ trung tâm thương mại này rồi."
Dung Mạt nhắn lại: "Cậu nghĩ nhiều quá rồi, có khi đơn giản là anh ấy giàu thôi."
La Thanh Thanh: "Tớ bỗng có cảm giác như đang xem phim tổng tài bá đạo vung tiền như rác để lấy lòng cô vợ nhỏ vậy… Thế nào hả cô vợ nhỏ, có cảm giác muốn treo trên thắt lưng người ta không chịu xuống không?"
Dung Mạt: "… Không hề!"
Dung Mạt ngẩng đầu lên, thấy Nhiếp Phi Chiến đang đứng trước một cửa hàng trang sức, dường như đang ngắm nghía một sợi dây chuyền, không để ý cô đang nhìn mình.
Lúc này cô mới nhận ra hôm nay anh ăn mặc rất trang trọng, vest thẳng thớm, sơ mi phẳng phiu, cà vạt cũng được thắt rất chỉnh tề, chỉ là lúc bế cô bị cô vô tình làm lệch đi một chút.
"Nhiếp Phi Chiến."
"Hửm?" Nghe tiếng cô gọi, anh lập tức quay đầu bước về phía cô.
"Đưa em vào cửa hàng kia đi." Dung Mạt chỉ tay vào một cửa hàng thời trang cao cấp.
Nhân viên bán hàng mang hết tất cả những mẫu cà vạt cô vừa mắt ra.
Dung Mạt cầm một chiếc cà vạt lên, ngoắc ngón tay với Nhiếp Phi Chiến.
Nhiếp Phi Chiến tưởng cô muốn chọn cà vạt cho Dung Kích nên cúi người xuống giúp cô xem xét: "Cái này cũng được đấy."
Dung Mạt vươn tay nắm lấy cà vạt anh đang đeo: "Anh lại gần đây chút nữa, em muốn thử."
Nhiếp Phi Chiến không kịp đề phòng, thuận thế bị cô kéo xuống thấp hơn.
"Anh đã nói rồi, em làm gì anh cũng sẽ không phản kháng."
Nhìn đôi mắt long lanh của cô, yết hầu Nhiếp Phi Chiến chuyển động, không nói được lời nào, chỉ gật đầu.
Anh đương nhiên sẽ không phản kháng, cũng không thể phản kháng.
Dung Mạt tháo cà vạt của anh ra, sau đó vòng chiếc cà vạt mới qua cổ anh.
Nhiếp Phi Chiến có thể cảm nhận được hơi ấm từ ngón tay cô, nhất là khi cô chạm vào cổ anh. Ngón tay cô vừa mềm vừa nhỏ, cảm giác ngứa ngáy tê dại khiến bàn tay đang đặt trên tay vịn xe lăn của anh siết chặt lại.
… Thế này thì ai mà phản kháng nổi? Làm sao có thể phản kháng được chứ?
Nhiếp Phi Chiến nhìn chằm chằm vào mắt cô không chớp, hoàn toàn không để ý đến động tác tay của cô. Mãi cho đến khi cô nheo mắt cười đầy mãn nguyện như chú mèo nhỏ vừa thực hiện được âm mưu: "Đẹp thật đấy."
Nhiếp Phi Chiến cúi đầu nhìn xuống, không biết từ lúc nào cô đã thắt cho anh một cái nơ bướm to đùng, lại còn là loại có bèo nhún điệu đà nữa chứ.
Nhiếp Phi Chiến: "…"
"Sao thế, anh không thích à?" Dung Mạt nghiêng đầu nhìn anh: "Mắt thẩm mỹ của em tệ lắm sao?"
Yết hầu Nhiếp Phi Chiến lại chuyển động, khó khăn thốt ra hai chữ: "Đẹp lắm."
Mặc kệ nó có đẹp hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!