Chương 39: (Vô Đề)

"Tiểu thư đang ăn cơm à?"

"Đúng rồi, nhưng không phải ăn một mình đâu."

"Cái anh họ Nhiếp kia, chẳng phải bảo là vệ sĩ của tiểu thư sao?"

"… Cậu có thấy vệ sĩ nào dám ôm tiểu thư như thế chưa?" Lâm Tát chỉ vào mình, nói: "Trừ tôi ra."

"Vậy là… bạn… bạn trai sao?"

Lâm Tát mặt không cảm xúc ngắt lời: "Vẫn chưa chuyển chính thức đâu, đừng có nói bậy."

"Em cứ tưởng tiểu thư với cái anh diễn viên trẻ tuổi hay theo đuổi cô ấy đẹp đôi lắm cơ, nhưng giờ nhìn lại, thấy anh Nhiếp vẫn xứng với tiểu thư Mạt Mạt nhà mình hơn."

"Người thích tiểu thư nhiều vô kể."

"Nhưng thân phận và ngoại hình của anh Nhiếp rất hợp với tiểu thư, nhất là lúc anh ấy bế bổng tiểu thư từ xe lăn lên, trời ơi tim em muốn rớt ra ngoài luôn, đây chính là tình yêu đích thực chứ còn gì nữa…"

Lâm Tát thực sự không thể hiểu nổi sự miêu tả khoa trương của cô bé giúp việc này. Cô quay đầu định vào phòng ăn, nhưng vừa nhìn thấy hai bóng người đang quấn lấy nhau… lại vội vàng rón rén lùi lại.

… Thế này thì đâu chỉ là sắp chuyển chính thức?

Dung Mạt hoàn toàn không hay biết gì, làm sao cô biết được Lâm Tát đã nhìn thấy hết chứ?

Trừ những nụ hôn chúc ngủ ngon lên trán của bố hồi còn nhỏ, chưa từng có người khác phái nào hôn cô cả.

Vì vậy, đây là nụ hôn đầu tiên trong suốt hai mươi mốt năm cuộc đời cô, cũng chính là nụ hôn đầu của cô.

Ban đầu cô tưởng Nhiếp Phi Chiến chỉ định chạm nhẹ vào môi cô thôi, nhưng ngay giây tiếp theo cô đã biết mình lầm to.

Từ vòng tay rắn chắc đang giam cầm cô trong lòng ngực, cho đến hơi thở ngày càng nóng bỏng phả vào mặt cô, tất cả đều cho thấy đây không phải là một nụ hôn đơn giản.

Cô thậm chí có thể cảm nhận được đầu lưỡi ấm nóng của anh đang nhẹ nhàng thăm dò, cạy mở hàm răng cô.

Động tác của anh không hề mang tính ép buộc, nhưng lại khiến người ta hoàn toàn không thể kháng cự.

Hơi thở nóng bỏng và đầy tính xâm lược của anh nhanh chóng bao trùm lấy cô. Cả người cô mềm nhũn, dường như hai tay cũng chẳng còn là của mình nữa, chỉ nơi nào được anh chạm vào mới cảm nhận được nhiệt độ đang tăng dần.

Cô không biết hai tay mình đã túm chặt lấy áo anh từ lúc nào, giống như một chú chuột hamster nhỏ bám trên cành cây sợ ngã, cả người chỉ biết bám víu vào anh.

Mãi cho đến khi cô sắp không thở nổi nữa, anh mới chịu buông tha đôi môi cô một chút.

Anh đã nhẫn nhịn quá lâu rồi.

Nếu không phải cảm nhận được sự run rẩy của cô, nụ hôn này có lẽ sẽ còn kéo dài rất lâu nữa.

Nhưng anh biết rõ lúc này không thể quá trớn, bởi cô vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận anh, hơn nữa trong lòng cô còn quá nhiều tâm sự. Anh chỉ đành cố gắng đè nén d*c v*ng đang cuộn trào trong người xuống.

Tuy nhiên nhìn đôi mắt mơ màng ngập nước, khuôn mặt đỏ bừng của cô, anh lại không kìm được ôm chặt cô vào lòng.

Một giây một phút cũng không muốn buông ra.

Trên đời này sao lại có một cô gái đáng yêu, lại khiến anh đau lòng đến thế này?

"Mạt Mạt."

Dung Mạt nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh bên tai, cả người run lên một cái: "Dạ… dạ?"

"Sao em lại đáng thương thế này." Anh dường như cười khẽ một tiếng, nói: "Đến thở cũng không biết nữa, có cần anh giúp không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!