Bàn tay Nhiếp Phi Chiến khựng lại giữa không trung. Vì kìm nén cảm xúc đến cực hạn, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay anh.
Lần đầu tiên trong đời, anh nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn.
Nhưng thực ra, trái tim cứng rắn đó đã xuất hiện những vết nứt từ rất lâu rồi, giờ đây chỉ cần giọng nói của cô gõ nhẹ một cái, nó liền tan tành.
Nhiều năm qua, anh đã từng vào sinh ra tử trên chiến trường, cũng từng liều mạng trên thương trường. Bất kể khó khăn nào anh cũng có thể vượt qua, chuyện gì cũng có thể giải quyết.
Nhưng duy nhất khi đối mặt với cô gái mình yêu thương, anh lại chẳng biết phải dỗ dành cô thế nào.
Tính cách anh vốn lạnh nhạt, thờ ơ với mọi thứ, nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy cô, trong lồng ngực lại bùng lên một ngọn lửa, nóng bỏng và dữ dội.
Thế nhưng chỉ một giọt nước mắt của cô cũng đủ để dập tắt tất cả.
"Xin lỗi…"
Dung Mạt quay mặt đi, không nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng giọng nói trầm thấp khàn đặc của anh khiến trái tim cô run lên từng hồi.
"Đều là lỗi của tôi."
Dung Mạt cắn chặt môi.
"Đừng khóc nữa, được không?"
"Ai thèm khóc chứ." Dung Mạt nghẹn ngào quay đầu lại, "Ai khóc?"
Cô vừa quay đầu lại liền bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của anh, cùng vết hằn đỏ trên khuôn mặt tuấn tú do chính tay cô đánh.
Gương mặt đẹp trai như thế, lại bị một cái tát của cô làm cho "mất thẩm mỹ".
Nhiếp Phi Chiến nói: "Có phải đánh chưa đã không? Nào, đánh tiếp đi."
Anh nói xong liền định cầm lấy tay cô, Dung Mạt vội vàng rụt tay lại: "… Anh thấy có thục nữ nào tùy tiện đánh người bao giờ chưa?"
Cái tên khốn này, tưởng cô không biết xót sao?
Cái tát vừa rồi là phản xạ tự nhiên nên cô dùng lực rất mạnh, nghe tiếng vang thôi chính cô còn thấy đau tay, nếu đổi lại là người thường, e là mặt đã sưng vù lên rồi.
Nhìn động tác rụt rè của cô, Nhiếp Phi Chiến vừa đau lòng vừa buồn cười: "Em đánh tôi ở đây, không ai nhìn thấy đâu."
Dung Mạt theo bản năng liếc nhìn về phía trước, ý nói: Còn tài xế thì sao?
"Ồ, cậu ta không sao." Nhiếp Phi Chiến hiểu ý cô, nói: "Nếu cậu ta dám hé răng nửa lời, tôi sẽ xử cậu ta."
Dung Mạt: "…"
Hà Vị ngồi ghế lái đã chủ động tạo không gian riêng tư cho họ, tấm vách ngăn ở giữa được kéo lên nên cậu ta không nghe thấy hai người phía sau nói gì. Nhưng bỗng nhiên cậu ta cảm thấy sống lưng lạnh toát, cũng chẳng dám quay đầu lại nhìn, chỉ biết tập trung lái xe.
—— Lỡ nhìn thấy cái gì không nên nhìn, chắc cậu ta "bay màu" sớm.
Mấy năm nay, Dung Mạt ít nhiều cũng biết anh đang làm những việc gì.
Nhất là sau khi quen biết Đoạn Tiêu và vợ của anh ấy là Sở Tiểu Điềm, thông qua Sở Tiểu Điềm, cô biết thêm một số chuyện về anh.
Cũng biết trong mắt một số người, anh là nhân vật nguy hiểm và tàn nhẫn đến mức nào.
Nghe anh nói câu "xử cậu ta" nhẹ bẫng như gió thoảng mây bay, Dung Mạt vô thức rùng mình một cái.
Cô sụt sịt mũi, đôi mắt và chóp mũi đỏ hoe vì khóc, co ro vào một góc cửa xe, trông cả người thật đáng thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!