Một Dung Mạt mong manh và bất lực nhường này, tuyệt đối sẽ không bao giờ phơi bày trước mặt người khác.
Đôi mắt vốn dĩ đạm nhiên của cô giờ đỏ hoe, khóe mắt còn vương lệ, ngay cả giọng nói cũng run rẩy tiếng nấc nghẹn ngào. Bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cô như vậy cũng không thể chịu đựng nổi.
Những năm qua, ngoại trừ bảo mẫu, Lâm Tát hay cha mình, cô gần như chưa từng để người khác bế, chứ đừng nói là chủ động vươn tay đòi bế như vậy.
Khó mà nói được tâm trạng hiện tại của Nhiếp Phi Chiến là gì. Nếu Hà Vị có thể theo dõi qua camera, có lẽ cậu ta sẽ phát hiện trái tim anh đã mềm nhũn thành vũng nước rồi.
Nhưng anh rất kiên nhẫn. Dung Mạt không nói gì, anh cứ lặng lẽ ngắm nhìn cô, rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang chới với của cô, dùng giọng điệu dỗ dành nói: "Nào, gọi lại lần nữa xem."
Dung Mạt nghiêng đầu, sau đó dường như chợt nghĩ ra điều gì, đôi gò má bỗng đỏ bừng lên hệt như đôi mắt.
Cách xưng hô đó… năm mười sáu mười bảy tuổi cô còn có thể gọi ra miệng, nhưng bây giờ…
Bây giờ cũng được, đằng nào cũng là trong mơ, trong mơ thì cô làm gì mà chẳng được.
"Anh… Anh Chiến?"
Dung Mạt gọi xong liền cắn chặt môi.
Cái cách gọi thân mật lại pha chút nũng nịu này, thật sự là thốt ra từ miệng cô sao?
Giây tiếp theo, cô nghe thấy người đàn ông khẽ cười trầm thấp: "Cô bé ngoan."
Anh đứng dậy bế bổng cô lên. Dung Mạt kinh ngạc ôm lấy cổ anh.
Nhẹ nhàng đến mức như thể đang bế một con mèo con chẳng có chút trọng lượng nào.
Dung Mạt càng cảm thấy xấu hổ hơn.
Nhưng Nhiếp Phi Chiến lại vô cùng thoải mái, xoay người bước vài bước đã đặt cô lên giường.
"Lần sau đừng uống nhiều rượu như vậy nữa, được không?"
"… Không được." Dung Mạt nói: "Em không uống thì không ngủ được, còn gặp ác mộng nữa."
Những cơn ác mộng đó, bắt đầu từ năm mười một tuổi, đã như hình với bóng cùng cô mỗi đêm.
Nhớ lại những giấc mơ đáng sợ ấy, mắt cô lại đỏ hoe, khi mở miệng lần nữa, giọng nói đã vỡ vụn trong tiếng nấc: "Em không muốn gặp ác mộng nữa…"
Có lẽ chỉ những lúc thế này, cô mới không chút kiêng dè để mặc nước mắt tuôn rơi, nói ra những lời yếu đuối đã chôn chặt trong lòng.
Nhiếp Phi Chiến ôm cô vào lòng, Dung Mạt lập tức vòng tay qua cổ anh, vùi mặt vào ngực anh nức nở: "Bố em bị người ta hãm hại, Dung Huân chỉ muốn trả thù chúng em, em phải làm sao mới cứu vãn được cục diện đây?"
Cô đứt quãng, lộn xộn nói rất nhiều điều, cuối cùng nghẹn ngào: "Em rất nhớ anh, thật sự rất nhớ anh… Anh không thể… không thể gặp em một lần sao? Anh thực sự bài xích em đến thế ư?"
Tim Nhiếp Phi Chiến đau như dao cứa.
Nhưng anh không thốt nên lời. Sau khi khóc mệt, cô gục trên vai anh rồi thiếp đi.
"Đồ ngốc."
Tôi chưa bao giờ, chưa bao giờ bài xích em.
Tôi hận không thể giống như những vệ sĩ trước kia của em, thậm chí còn muốn sát cánh bên em hơn cả họ, bảo vệ em suốt hai mươi bốn giờ không rời.
Em hoàn toàn không biết, những ngày tháng xa cách nơi đất khách quê người, khi đang thực hiện nhiệm vụ, tôi đã khao khát đến phát điên việc được trở về bên em thế nào, dù chỉ là nhìn em từ xa qua ống nhòm.
Anh gần như nghiến răng nghiến lợi nói thầm: "Em có biết lúc ở yến tiệc ban ngày, tôi đã muốn móc sống đôi mắt của những kẻ đó đến mức nào không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!