Dung Mạt biết rõ mình không nên hỏi một câu hỏi ngốc nghếch như vậy.
Kể từ khi tỉnh lại trong bệnh viện, hỏi ai cũng không biết người cứu mình đang ở đâu; kể từ khi nghe bố nói rằng ân nhân cứu mạng cô rất thông minh, không để lại bất kỳ dấu vết nào, cũng chẳng ai nhìn thấy mặt anh… Suốt một năm qua, cô ngày càng cảm thấy trải nghiệm kinh hoàng đó chỉ là một giấc mơ do cô tự huyễn hoặc ra trong những ngày tháng dài đằng đẵng sống khép kín.
Cho nên khi thực sự nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt, Dung Mạt gần như không dám tin.
Mãi cho đến khoảnh khắc này, cảm giác chân thực ấy mới trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết, mãnh liệt đến mức trái tim cô cũng không kìm được mà run rẩy theo từng nhịp đập của cơ thể.
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, cô liền hối hận.
Nhưng Nhiếp Phi Chiến nghe xong, trái tim lại thắt lại.
Anh bỗng cảm thấy bản thân mình chẳng khác gì mấy tên khốn nạn thích bắt nạt con gái nhà lành.
Không, vẫn có điểm khác biệt.
Có lẽ điểm khác biệt duy nhất chính là, mấy tên khốn kia sẽ không biết xót xa, còn anh thì có.
Dung Mạt không nghe thấy câu trả lời của anh, không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn.
Nhưng cô còn chưa kịp nhìn vào mắt anh thì đã cảm nhận được bàn tay to lớn đang bao bọc lấy tay cô siết chặt lại, điều khiển chiếc xe máy rẽ ngoặt ở ngã tư phía trước.
Dung Mạt giật mình, vội vàng quay đầu lại nhìn đường.
Cả hai đều không nói thêm lời nào. Anh chở cô chạy băng băng suốt hơn hai mươi phút, cuối cùng dừng lại trước một cánh rừng.
Dung Mạt rất ít khi đến những nơi như thế này. Về thị trấn được hai tháng, cuộc sống cấp ba bận rộn và căng thẳng hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Mỗi ngày đều phải dậy sớm đi học, tối về là núi bài tập và đề thi làm mãi không hết. Bố cô còn kiên quyết mỗi tối phải gọi video với cô nửa tiếng đồng hồ, nếu không hôm sau ông sẽ lo lắng đến mức đón cô về ngay lập tức. Sức lực của cô vốn dĩ không đủ để làm thêm bất cứ việc gì khác.
Anh xuống xe, vỗ nhẹ lên vai cô: "Đợi tôi một lát, được không?"
Dung Mạt ngẩn người vì cử chỉ thân mật tự nhiên này, quên cả hỏi anh đi đâu, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Anh đặt tay cô lên tay lái, xác định cô ngồi vững vàng không bị ngã, lúc ấy mới xoay người rời đi.
Dung Mạt nhìn bóng lưng anh biến mất trong rừng cây, ngẩn ngơ một lúc.
Thật ra cô chẳng hề lo lắng việc anh sẽ bỏ rơi cô ở đây, dù cho hậu quả là cô không thể tự xuống xe, nơi này lại đồng không mông quạnh, muốn về cũng không có cách nào về được.
Nhưng kỳ lạ thay, cô không hề sợ hãi.
Cô biết, người đàn ông này sẽ không bỏ cô lại.
Chẳng bao lâu sau, cô đã thấy bóng dáng anh trở lại.
Khi anh bước tới, tay áo đã được xắn lên cao, để lộ cánh tay rắn rỏi, trên tay cầm một bó hoa màu hồng phấn.
Bó hoa rõ ràng là vừa mới được hái xong, phần rễ vẫn còn dính đất, bàn tay anh cũng lấm lem bùn đất.
Dung Mạt vừa nhìn đã biết, lúc hái hoa anh chắc chắn đã rất cẩn thận, nhưng đây hẳn là lần đầu tiên anh làm chuyện này. Tuy những cánh hoa được bảo vệ rất tốt, nhưng phần rễ lại bị anh giật đứt không ít.
Dù vậy, trong lòng cô vẫn không kìm được sự vui sướng nhảy nhót.
Niềm vui này giống như hồi nhỏ nhận được món đồ chơi mình khao khát nhất, hay như lúc mẹ đích thân vào bếp làm món bánh cô thích ăn, hay khi bố thực hiện lời hứa đưa cô đi du lịch ở đất nước cô mơ ước. Mỗi một điều đều là những thứ cô mong mỏi từ tận đáy lòng.
Những thứ tưởng chừng như rất dễ dàng có được, nhưng giờ đây lại trở nên xa vời vợi.
"Là cho em sao?"
Nhiếp Phi Chiến sa sầm mặt: "Không phải."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!