Đây là lần đầu tiên trong suốt bao năm qua, Thẩm Tu Nhiên nhìn thấy dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi này của cô.
Kể từ khi phải ngồi trên xe lăn, Dung Mạt đã không còn giống như lúc nhỏ nữa. Đặc biệt là những năm đầu tiên, cô chưa quen với cuộc sống chuyện gì cũng cần người chăm sóc, chỉ chưa đầy nửa năm đã sụt mất mười cân thịt.
Mỗi lần Thẩm Tu Nhiên đến thăm, đều thấy cô ngồi cô độc trên chiếc xe lăn, trong tay nếu không phải ôm cuốn album ảnh chụp chung với mẹ hồi bé thì cũng là ôm những bộ quần áo, đồ chơi mà hai mẹ con từng cùng nhau chọn lựa. Có đôi khi, cô cứ ngồi ngẩn ngơ như thế suốt mấy tiếng đồng hồ.
Lời đồn đại về việc đại tiểu thư nhà họ Dung giống như một con búp bê Tây vô hồn, không biết nói cũng chẳng biết cười, chính là bắt đầu từ dạo đó.
Bất kể là cha cô hay những người nhìn cô lớn lên từ tấm bé như bọn họ, đều mong sao cô có thể nghịch ngợm, quậy phá như ngày xưa. Cho dù cô có quậy long trời lở đất cũng chẳng sao, dù gì cô vẫn mãi là nàng công chúa nhỏ được bọn họ nâng niu trong lòng bàn tay.
Tình cảm giữa Dung Mạt và mẹ vô cùng sâu sắc, cho nên những năm đó, Dung Mạt luôn u sầu ủ dột, chìm đắm trong nỗi đau nhớ thương mẹ không lối thoát. Khó khăn lắm thời gian vài năm mới làm nguôi ngoai bớt phần nào bi thương, thì chuyện bị bắt cóc lại ập đến.
Khi ấy, bọn họ thực sự đã tìm cô đến phát điên, gần như huy động tất cả các mối quan hệ, lật tung mọi camera giám sát có thể xem được. Đến cuối cùng, khi vừa manh nha có chút manh mối, thì Dung Mạt lại tự mình xuất hiện.
Nhưng tình trạng của cô lúc đó vô cùng tồi tệ. Sau này Thẩm Tu Nhiên mới nghe nói, khi tìm thấy cô, cô đang hôn mê bất tỉnh, toàn thân nhếch nhác, nhưng trong lòng vẫn ôm chặt một bó hoa bách hợp.
Ngày hôm đó là sinh nhật của mẹ Dung Mạt, cô bị bắt cóc ngay trên đường đi mua hoa.
Dung Kích trước giờ luôn coi Dung Mạt như hòn ngọc quý trên tay mà bảo vệ, lần đó xảy ra chuyện, người làm cha như ông hận không thể lột da tróc thịt đám tội phạm kia, ngay cả Thẩm Tu Nhiên cũng đau lòng muốn chết.
Nhưng sau chuyện đó, Dung Mạt lại tự giam mình một thời gian, không chịu gặp ai.
Mãi cho đến sau này, cô mới mở miệng nhờ anh giúp tìm người kia.
Thẩm Tu Nhiên nghĩ, tìm thì tìm thôi, anh cũng muốn xem xem người có thể đơn thương độc mã tìm thấy Dung Mạt rồi cứu cô ra là thần thánh phương nào, để còn hậu tạ người ta tử tế. Nào ngờ đâu đối phương lại có thân phận và trải nghiệm đặc biệt như vậy, còn hành tung bí ẩn, tìm suốt một năm trời vẫn bặt vô âm tín.
Bây giờ, anh lại có chút hối hận vì đã nói chuyện này cho Dung Mạt biết.
Nhưng yêu cầu của Dung Mạt, anh lại chẳng thể từ chối. Cho dù anh không đưa cô đi, với tính cách của cô, cô cũng sẽ tự mình tìm cách đến đó.
Thẩm Tu Nhiên không nói hai lời, lập tức gọi điện gọi người. Nhìn dáng vẻ kia của Dung Mạt, còn nói muốn đi gây sự, anh kiểu gì cũng phải gọi thêm vài vệ sĩ đi theo cho chắc ăn.
"Mạt Mạt, anh đã hỏi giúp em rồi. Người em muốn tìm chỉ xuất hiện ở đó một lần duy nhất, là nhận ủy thác đến bảo vệ thân chủ, thi đấu xong là đi ngay."
"Anh chắc chắn là anh ấy đã đi rồi chứ?"
Thẩm Tu Nhiên gật đầu: "Anh còn đặc biệt hỏi qua công ty của họ, nghe cố vấn bên đó nói, gần đây cậu ta vừa ký hợp đồng với khách hàng mới."
Dung Mạt im lặng một lúc, rồi nói: "… Giá của anh ấy chắc chắn là rất đắt nhỉ."
"Hả?" Thẩm Tu Nhiên hít sâu một hơi: "Em không phải là muốn…"
"Em chẳng nghĩ gì cả!" Dung Mạt thấy vẻ mặt không tin tưởng của anh, bèn nhấn mạnh: "Em không có bất kỳ suy nghĩ nào với anh ấy, nhưng ơn cứu mạng thì vẫn phải cảm ơn chứ."
Ơn cứu mạng?
Trong lòng Thẩm Tu Nhiên càng thêm lo lắng.
Cái ơn này quả thực hơi lớn, con gái thường rất dễ nảy sinh tâm lý sùng bái đối với người đã cứu mình, anh đang nghĩ liệu có phải Dung Mạt cũng như vậy hay không.
Thời gian này vẫn còn sớm, trận đấu chưa bắt đầu, trên võ đài có người đang quét dọn vệ sinh.
Khi Dung Mạt đi vào, liếc mắt một cái liền nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa trong góc. Bên cạnh anh còn có mấy tay đấm bốc, xem chừng là vừa đánh xong, đang ngồi hút thuốc.
Có hai cô nàng "boxing babies" ăn mặc nóng bỏng đi tới từ hướng khác, một cô trong số đó sà ngay vào lòng một gã đàn ông, gã kia dụi thuốc, cười cợt ôm lấy eo người đẹp.
Thẩm Tu Nhiên nói: "Các võ sĩ trước khi thi đấu thường sẽ tránh xa phụ nữ để giữ sức, bọn họ cũng thật là phóng túng quá."
Ở nơi này, trên võ đài đã chẳng có quy tắc gì, huống chi là dưới đài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!