Chương 24: (Vô Đề)

Trời đã sẩm tối.

Ngoài phố lác đác người qua lại, cô nhân viên phục vụ trong quán ăn len lén nấp sau cánh cửa nhìn ra.

Người đàn ông ôm cô gái có đôi chân không thể cử động vào lòng, nâng niu như thể đang bảo vệ một món bảo vật quý giá nhất trần đời.

"Được, vậy tính từ bây giờ."

Gương mặt Dung Mạt ửng hồng, cô gật đầu trong lòng anh: "Vâng!"

Thẩm Tu Nhiên sa sầm mặt mày, giọng điệu không mấy thiện chí: "Ai cho anh cái quyền đó? Vệ sĩ của tiểu thư nhà họ Dung, anh nói làm là làm được sao?"

"Tôi nói được là được."

"Cái quyền này, em vẫn có." Dung Mạt lên tiếng khẳng định.

Thẩm Tu Nhiên lập tức cạn lời.

Đừng nói là cậu ta, cho dù Dung Kích có ở đây, một khi Dung Mạt đã gật đầu thì người làm cha như ông cũng chưa chắc đã phản đối được.

Nhà họ Dung tuy do Dung Kích làm chủ, nhưng ai hiểu rõ nhà họ Dung đều biết ông cưng chiều cô con gái này đến nhường nào. Chỉ cần cô nói muốn thứ gì, người làm cha chưa bao giờ nói một chữ "không".

Nhưng Thẩm Tu Nhiên nhìn thế nào cũng thấy người đàn ông này không an toàn. Anh ta quả thực rất lợi hại, cũng rất cường, có lẽ một mình anh ta có thể chấp mười vệ sĩ bình thường.

Nhưng cường hãn là một chuyện, tính xâm lược của anh ta quá mạnh, trên lôi đài lại ra tay tàn nhẫn như vậy, luôn mang đến cho người ta cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

Cho nên cậu ta vẫn luôn không hiểu, tại sao Dung Mạt lại có thể cảm thấy an toàn tuyệt đối bên cạnh anh ta như vậy? Chỉ vì từng được anh ta cứu một mạng nên coi anh ta là anh hùng sao?

Sau này cậu ta cũng hỏi Dung Mạt rất nhiều lần. Mãi cho đến khi người đàn ông đó lại biến mất một lần nữa, qua một thời gian rất dài, Dung Mạt mới nói với cậu ta:

"Em biết, tính cách của anh ấy đúng là rất mạnh mẽ, một khi đã nổi nóng thì không ai áp chế được. Ban đầu em cũng rất sợ anh ấy. Nhưng sau này em nghĩ lại, trước kia mỗi lần em tùy hứng, làm loạn trước mặt anh ấy, lần nào anh ấy cũng dung túng cho em, thỏa mãn yêu cầu của em. Các anh chăm sóc em vì các anh là người thân của em, dì Ngô chăm sóc em vì trách nhiệm, còn anh ấy thì sao?

Anh ấy gánh trên vai nhiều trách nhiệm như vậy, có nhiều việc quan trọng hơn phải làm như vậy, nhưng vẫn nguyện ý ở lại bên cạnh em, bảo vệ một người vốn chẳng phải là trách nhiệm của anh ấy như em."

"Anh ấy là anh hùng, và không chỉ là anh hùng của riêng mình em." Cô khẽ nói: "Nhưng anh ấy nguyện ý trao cho em một lời hứa."

Thẩm Tu Nhiên im lặng một lúc rồi nói: "Nhưng Mạt Mạt à, sau đó anh ta vẫn rời bỏ em mà."

Hơn nữa còn biến mất không một tiếng động, sống chết không rõ.

Dung Mạt cười nhạt, đáp: "Ai nói anh ấy rời bỏ em?"

Thẩm Tu Nhiên không hiểu.

Cậu ta đương nhiên không hiểu. Con người Nhiếp Phi Chiến rất ít ai có thể thực sự thấu hiểu, bởi vì anh chưa từng cho phép bất kỳ ai thực sự đến gần mình —— ngoại trừ Dung Mạt.

Đối với Dung Mạt, dường như anh chưa từng giữ lại chút gì cho riêng mình, dù ngoài miệng anh chẳng bao giờ nói ra.

Nhưng đối với người khác, anh mãi mãi là một bí ẩn đầy nguy hiểm.

Năm năm sau, trong căn hộ chung cư.

"Tiểu thư." Lâm Tát nhìn Dung Mạt đầy vẻ rối rắm: "Hay là để tôi đuổi anh ta đi nhé?"

Lâm Tát nói xong định quay người đi ra ngoài.

Cho đến khi Dung Mạt lên tiếng: "Đừng để ý đến anh ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!