Chương 46: (Vô Đề)

Linda đã ra đầu thú.

Người phụ nữ này gia nhập tập đoàn Dung thị ngay sau khi Dung Huân về nước, và chỉ mất chưa đầy hai năm để leo từ vị trí nhân viên bình thường lên chức quản lý cấp cao.

Dung Mạt tuy mang tiếng là cổ đông danh nghĩa không can thiệp việc công ty, nhưng thực tế cô đã theo Dung Kích học hỏi quản lý từ năm mười tám tuổi. Tính cách và năng lực của từng vị trí lãnh đạo trong Dung thị cô đều nắm rõ như lòng bàn tay. Linda rất khôn ngoan, ban đầu không ai biết mối quan hệ giữa cô ta và Dung Huân, mãi cho đến khi Dung thị bị điều tra, cái đuôi hồ ly của cô ta mới lòi ra.

Là nhân chứng quan trọng kiêm nghi phạm trong vụ án, cô ta đã biến mất tăm mất tích từ mấy tháng trước, không để lại chút dấu vết nào. Dung Mạt đã nhờ người tìm kiếm khắp nơi, thậm chí tìm đến tận quê nhà cô ta cũng không có tin tức gì. Cô luôn nghi ngờ hoặc là Dung Huân đã giấu cô ta đi, hoặc là cô ta đã cao chạy xa bay, trường hợp xấu nhất là bị Dung Huân giết người diệt khẩu.

Dung Huân bề ngoài đạo mạo nhưng thực chất là kẻ cặn bã, ai biết được hắn có dám làm chuyện tày trời đó hay không?

Không ngờ bặt vô âm tín mấy tháng trời, hôm nay cô ta lại tự mình ra đầu thú.

Cô ta nắm giữ trong tay rất nhiều bằng chứng về việc Dung Huân vu khống Dung Kích và các tội danh khác, tất cả đều đã được giao nộp. Hơn nữa hôm nay, cô ta còn chỉ đích danh muốn gặp Dung Mạt.

Dung Mạt nghe tin này cũng khá bất ngờ: "Tại sao cô ta lại muốn gặp con?"

"Chắc là không dám gặp ông chủ đấy ạ." Lâm Tát suy đoán: "Tôi vẫn luôn cảm thấy cô ta rất sợ ông chủ. Có lẽ cô ta còn chuyện khác muốn khai báo nhưng không dám nói với ông chủ, nên mới yêu cầu gặp tiểu thư."

"Có lý." Dung Mạt nói: "Vậy để con đi gặp cô ta nhé, bố?"

Dung Kích nãy giờ vẫn cúi đầu xem điện thoại, nghe vậy liền ngẩng lên: "Không cần đâu, để bố đi."

"Nhưng mà…"

"Chính vì cô ta sợ bố, bố càng phải gặp cô ta." Có lẽ nhớ lại những việc Linda và Dung Huân đã làm ngay dưới mí mắt mình bao năm qua, sắc mặt Dung Kích không tốt lắm, "Bố muốn xem xem cô ta còn lời gì muốn nói với con gái bố."

Dung Kích kiên quyết muốn đi gặp Linda, chắc hẳn ông cũng có rất nhiều điều muốn hỏi cô ta, bao gồm cả chuyện của Dung Huân. Dung Mạt vốn định đi cùng nhưng bị ông ngăn lại.

Sau khi Dung Kích đi, Dung Mạt ngồi ngẩn ngơ một mình.

"Tiểu thư, cô đang nghĩ gì thế?"

"Tôi đang nghĩ… hình như tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian." Cô rũ mắt, nhìn đôi chân được che kín dưới lớp chăn mỏng, "Nếu tôi hạ quyết tâm sớm hơn, có lẽ…"

Có lẽ bây giờ cô đã có thể đứng dậy, đi gặp người mình yêu, và giúp bố giải quyết phiền não, chứ không phải tiếp tục làm một gánh nặng chỉ biết để người khác chăm sóc thế này.

Lâm Tát nói: "Chỉ cần cô hạ quyết tâm, lúc nào cũng không muộn cả."

Không ai hiểu rõ chấp niệm của Dung Mạt đối với đôi chân mình hơn Lâm Tát.

Năm đó cô không đứng dậy được là do chấn thương quá nặng, nhưng một phần cũng là do tâm lý, cú sốc quá lớn khiến cô gục ngã.

Lần trước khi nhà họ Dung mới xảy ra chuyện, Dung Kích bị đưa đi điều tra, có một đêm Lâm Tát nghe thấy Dung Mạt gặp ác mộng hét lên. Khi cô chạy vào thì thấy Dung Mạt ngã dưới sàn, vừa khóc vừa cố gắng bò dậy, cuối cùng vì đôi chân vô lực mà sụp đổ, dùng tay đấm mạnh vào chân mình.

Đó là lần suy sụp nhất của Dung Mạt mà Lâm Tát từng chứng kiến. Cô biết Dung Mạt chắc chắn đã mơ thấy những điều tồi tệ nên mới như vậy, vì thế cô không hỏi gì cả, chỉ im lặng ôm cô vào lòng, đợi cô bình tĩnh lại rồi bế cô lên giường.

Hôm sau, Dung Mạt quả nhiên trở lại bình thường, bắt đầu bình tĩnh xử lý mọi việc.

Cô chắc chắn đã muốn đứng dậy từ lâu rồi, nhưng người thực sự tiếp thêm dũng khí và sức mạnh để cô hạ quyết tâm, chính là Nhiếp Phi Chiến.

Mấy năm Nhiếp Phi Chiến không ở bên cạnh, cô chưa bao giờ thực sự vui vẻ.

Giờ thì tốt rồi, hai người âm thầm dây dưa bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có một kết thúc có hậu.

Chuyện Nhiếp Phi Chiến cầu hôn Dung Mạt, cô cứ tưởng không mấy người biết, không ngờ ngoài La Thanh Thanh phấn khích gọi điện buôn chuyện suốt hai tiếng đồng hồ rồi còn đích thân mang quà đến, thì Sở Tiểu Điềm cũng nhanh chóng tìm đến tận cửa.

Sở Tiểu Điềm mang thai đã gần bốn tháng, dáng người nhỏ nhắn, ngoại trừ khuôn mặt bầu bĩnh hơn một chút thì bụng vẫn chưa lộ rõ, trông vẫn như cô gái đôi mươi, làn da căng mịn tràn đầy sức sống.

"Mạt Mạt, quà cậu tặng tớ thích lắm, tớ bày hết trong phòng em bé rồi. À đúng rồi, hôm nào cậu qua nhà tớ đi, tớ dẫn cậu xem phòng em bé mới sửa, đẹp lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!