Chương 45: (Vô Đề)

Màn cầu hôn này đối với Dung Mạt là một bất ngờ hoàn toàn không lường trước được, một sự hạnh phúc đột ngột khiến cô không kịp trở tay.

Không chỉ riêng cô, mà ngay cả Dung Kích và tất cả những người xung quanh đều không ngờ rằng, Nhiếp Phi Chiến lại cầu hôn Dung Mạt nhanh đến thế.

Nhưng có một người lại chẳng hề ngạc nhiên, đó chính là Hà Vị.

Là người đồng hành hợp tác lâu năm nhất với Nhiếp Phi Chiến, Hà Vị hiểu rõ hơn ai hết anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này bao lâu rồi.

Từ năm năm trước khi rời xa Dung Mạt, anh đã hạ quyết tâm —— nhất định phải trở về.

Trở về bên cạnh cô, bảo vệ cô.

Tất cả những nỗ lực trong suốt mấy năm qua của anh, đều chỉ vì ngày hôm nay.

Trên đời này có mấy người đàn ông sẵn sàng dốc toàn lực, dùng cả mấy năm trời đằng đẵng chỉ để có được một thân phận xứng đáng xuất hiện trước mặt người con gái mình yêu?

Tất cả những điều này không ai nói cho Dung Mạt biết, và anh cũng sẽ không nói.

Nhưng Dung Mạt biết, những năm qua anh nhất định đã làm rất nhiều việc vì cô mà cô không hề hay biết.

Người đàn ông này vẫn luôn dùng cách riêng của mình để bảo vệ cô, yêu thương cô, dù anh chưa bao giờ nói ra.

Lúc nằm trong vòng tay anh ngắm pháo hoa, cô đã nghĩ…

Anh đã làm cho cô quá nhiều điều, còn mang đến cho cô món quà và sự bất ngờ tuyệt vời đến thế.

Cô cũng nên vì anh, vì tương lai của hai người, làm một điều gì đó…

Việc Dung Kích trở lại thành phố C vẫn luôn được giữ bí mật, nhưng chẳng bao lâu sau, tin tức này bỗng nhiên bị rò rỉ. Phóng viên bắt đầu vây quanh công ty nhà họ Dung, thậm chí cả trước cổng biệt thự, chực chờ phỏng vấn Dung Kích.

Dung Mạt nhìn bố thảnh thơi ngồi trên ghế sofa đọc những bài báo viết về mình mà không khỏi lo lắng.

"Bố, sao bọn họ thích bịa đặt thế không biết…" Dung Mạt bực bội nói: "Con phục thật đấy, con lâm vào đường cùng, bán nhà cổ từ bao giờ cơ chứ?"

Cô tham gia buổi đấu giá đó, tung tin bán nhà cổ, chẳng qua chỉ là kế hoãn binh để dụ Dung Huân và Linda lộ diện. Không ngờ lại bị Nhiếp Phi Chiến chen ngang, Bạch Lộ thì xuất hiện rồi, nhưng hai kẻ kia vẫn bặt vô âm tín.

Dã tâm của Dung Huân rất lớn, hắn ta đã dòm ngó căn nhà cổ này từ lâu, bởi vì hắn rất muốn biết nhà họ Dung rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu tài sản ngầm và những bí mật chưa được tiết lộ.

Tuy nhiên, ngoại trừ việc Dung Kích bị hạn chế tự do khiến Dung Mạt chịu áp lực lớn, cô không hề lo lắng nhà họ Dung sẽ sụp đổ.

Một doanh nghiệp gia tộc tồn tại bao nhiêu năm nay, bố cô lại bị oan, nhà họ Dung đâu dễ sụp đổ như lời đồn?

Dung Kích hỏi con gái: "Bố nghe nói trước đó có không ít kẻ bắt nạt con?"

Dung Mạt lắc đầu: "Toàn mấy kẻ thích châm chọc nói mát thôi ạ."

Dung Kích vỗ vỗ tay con gái: "Lúc bố không ở nhà, con chịu thiệt thòi rồi."

"Đâu có đâu bố, con không chịu thiệt thòi gì mấy đâu."

Dung Mạt không biết nhớ đến chuyện gì, mặt lén đỏ lên.

"Có người bảo vệ con mà." Cô lí nhí nói.

Dung Kích nhìn là biết ngay con gái đang nghĩ đến ai, không khỏi thở dài, quả nhiên là con gái lớn không giữ được mà.

Ông hiểu rõ, dù Dung Mạt có tỏ ra kiên cường đến đâu, cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ cần được che chở.

Lúc ông vắng nhà, cũng chỉ có Nhiếp Phi Chiến mới có thể kiên định đứng bên cạnh bảo vệ cô như thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!