Dung gia sắp phá sản rồi.
Khi tin tức này truyền ra, rất nhiều người đều cảm thấy khó mà tin nổi.
Dẫu sao Dung gia cũng chẳng phải hạng nhà giàu mới nổi hay trọc phú tầm thường. Tại thành phố C này, Dung gia chính là danh gia vọng tộc bậc nhất, tập đoàn Dung thị cũng luôn đi đầu xu hướng, nắm trong tay những ngành nghề hái ra tiền nhất hiện nay. Gia chủ đời này là Dung Kích từng một thời chễm chệ trên ngôi đầu bảng xếp hạng tỷ phú của thành phố. Một gia tộc doanh nghiệp đồ sộ như vậy, sao có thể nói đổ là đổ ngay được?
Nhưng kể từ khi Dung Kích nhập viện khẩn cấp, rồi bị cảnh sát giải đi ngay trước mắt bao người, cổ phiếu Dung thị bắt đầu lao dốc không phanh, người ta mới dần dần tin rằng: Gia tộc hào môn lão làng tưởng chừng như mãi mãi sừng sững ấy, thực sự sắp sụp đổ rồi.
Đúng là "cây đổ bầy khỉ tan", ngày xưa huy hoàng rực rỡ bao nhiêu, thì khi sa cơ lỡ vận lại càng thê lương bấy nhiêu.
Chỉ chưa đầy vài tháng, đến cả căn trạch viện cổ kính trị giá hàng trăm triệu của Dung gia cũng bị mang ra đấu giá.
Nhiều kẻ không rõ nội tình trong lúc xem náo nhiệt, chợt nhớ ra một chuyện.
Vị tiểu thư ngồi xe lăn của nhà họ Dung, giờ đang ở đâu?
Vị tiểu thư này của Dung gia cũng khá nổi tiếng. Nghe nói thuở nhỏ cô gặp tai nạn, mẹ qua đời, còn bản thân thì đôi chân tàn phế phải ngồi xe lăn. Từ đó về sau cô rất ít khi ra ngoài, được gia đình bảo bọc quá kỹ lưỡng, nên suốt những năm ấy nhiều người còn chẳng biết Dung Kích có một cô con gái như vậy.
Khi đó, lời đồn đại rằng vị tiểu thư ngồi xe lăn của Dung gia sở hữu dung mạo thoát tục, khí chất độc nhất vô nhị lại còn tài hoa hơn người. Chỉ tiếc là một kẻ tàn phế, khiến người ta chỉ biết cảm thán "nhân vô thập toàn".
Cô hiếm khi lộ diện công khai, cũng hầu như không tham gia các hoạt động xã hội. Ngay cả cánh săn tin bát quái muốn chụp một tấm hình cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Giờ đây Dung gia sụp đổ, rất nhiều người đều tò mò về tung tích của cô.
Mãi cho đến một buổi đấu giá nọ, cô cuối cùng cũng xuất hiện.
Tại sảnh tiệc lộng lẫy của khách sạn Vân Đình, những người phục vụ bưng khay rượu đi lại uyển chuyển giữa đám đông thương giới. Khắp nơi tràn ngập nụ cười rạng rỡ, dè dặt của các quý bà và phong thái lịch thiệp của các quý ông.
Đúng lúc này…
"Nhìn kìa, kia là ai vậy? Sao lại ngồi xe lăn đi vào thế kia?"
"Cô ta mà anh cũng không biết sao? Thiên kim tiểu thư nhà họ Dung đấy."
"Hóa ra là cô ấy…"
Từ cửa lớn của sảnh tiệc, có người chậm rãi đẩy xe lăn tiến vào.
Người ngồi trên xe lăn chính là vị tiểu thư Dung gia trong lời bàn tán xôn xao kia – Dung Mạt.
Xét theo tuổi tác, cô đã hai mươi hai tuổi, nhưng có lẽ vì quanh năm ít thấy ánh mặt trời và thiếu vận động, cơ thể cô trông vô cùng yếu ớt, mong manh. Gương mặt cô vẫn non nớt tựa như thiếu nữ mười bảy mười tám, dù chỉ trang điểm nhẹ, mái tóc đen tuyền xõa nhẹ ngang vai, trên người ngoài một sợi dây chuyền đơn giản thì không còn món trang sức nào khác, nhưng cô vẫn rực rỡ và hút mắt hơn bất kỳ người phụ nữ trang điểm tinh xảo nào tại đây.
Khác với những danh viện khoác lên mình y phục lộng lẫy cùng lớp phấn son hoàn hảo, thần sắc cô vẫn luôn nhàn nhạt, đôi tay giao nhau đặt nhẹ trên đầu gối. Nhìn từ xa, cô tựa như một con búp bê sứ tinh xảo mà kiêu sa, quý giá vô ngần đang ngồi trên chiếc xe lăn ấy.
Chẳng trách trong giới từng có người nói, vị tiểu thư Dung gia kia tuy tàn phế, nhưng lại là người phụ nữ mà biết bao đàn ông khao khát chiếm hữu. Một mỹ nhân nhu mì, yếu ớt nhường ấy, nhìn thôi đã khiến người ta muốn bế bổng cô lên khỏi chiếc xe lăn – dù sao thì cô cũng chẳng thể nào phản kháng được.
Nhưng khi đó cô vẫn là viên minh châu duy nhất trên tay Dung gia, được cha mình bảo vệ kín kẽ như tường đồng vách sắt, người ngoài muốn gặp một lần cũng khó như lên trời.
Mãi đến vài năm trước khi cô bị bắt cóc, nhiều người không rõ sự tình mới vỡ lẽ, hóa ra Dung Kích vẫn luôn có một cô con gái. Biết bao phụ nữ muốn làm mẹ kế của cô, cũng không ít đàn ông nảy sinh hứng thú với vị thiên kim tiểu thư xinh đẹp như tác phẩm nghệ thuật này. Chỉ là, hứng thú là một chuyện, còn có tiếp cận được hay không lại là chuyện khác.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, cây đại thụ Dung gia đã đổ, cô hoàn toàn mất đi chỗ dựa.
Ánh mắt của một vài gã đàn ông nhìn cô đã chuyển từ kinh ngạc sang một loại dư vị khác lạ, chỉ là bọn họ che giấu rất khéo mà thôi.
Không ai phát hiện ra, những ngón tay của cô đã bấu chặt, lún sâu vào lớp đệm xe lăn.
Khi La Thanh Thanh bước vào và nhìn thấy cô, cô ấy giật mình kinh ngạc, vội vã len qua đám đông đi đến bên cạnh, đỡ lấy tay cầm xe lăn từ người phục vụ rồi đẩy cô vào phòng nghỉ.
"Mạt Mạt, chẳng phải cậu nói sẽ không đến sao?"
La Thanh Thanh biết mảnh đất của Dung gia sắp bị mang ra đấu giá, cô ấy vừa mới gặp người phụ trách việc này xong, không ngờ Dung Mạt lại đích thân tới đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!