Chương 10: (Vô Đề)

Ngay khi Dung Mạt thốt ra câu nói ấy, dưới khán đài liền vang lên những tiếng hò reo và la ó đinh tai nhức óc.

Tai Dung Mạt bị chấn động đến đau nhức, cô theo bản năng muốn đưa tay lên bịt tai, nhưng Thẩm Tu Nhiên đã nhanh hơn một bước, dùng hai tay che kín tai cô lại.

Dù đôi chân không thể đi lại, nhưng thị lực của cô rất tốt. Ánh đèn rực rỡ trên võ đài soi rõ từng đường nét cơ bắp màu đồng trên cơ thể người đàn ông, cô thậm chí có thể nhìn thấy sự rung động của từng thớ thịt mỗi khi anh di chuyển, và cả nụ cười nhạt hờ hững luôn thường trực trên môi anh.

Đối lập hoàn toàn với nụ cười đó là đôi mắt sâu thẳm và sắc bén như dao.

Anh giống như một con báo săn, toàn thân toát ra khí thế hung hãn nhưng lại ung dung tự tại, trắng trợn khiêu khích đối thủ vạm vỡ hơn mình gấp bội.

Đối thủ của anh rõ ràng đã bị chọc tức. Sau khi cú móc trái bị anh dễ dàng hóa giải, gã ta lập tức tung ra những đòn tấn công như vũ bão.

Khán giả ở đây phần lớn tìm đến vì sự k*ch th*ch và cá độ, còn võ sĩ trên đài thì đang liều mạng. Một khi đã lao vào cuộc chiến sinh tử, họ chẳng còn màng đến kỹ thuật hay quy tắc, mục đích duy nhất là khiến đối phương không thể gượng dậy được nữa.

Bởi trên cái võ đài không luật lệ này, chẳng ai quan tâm đến sống chết của họ cả.

Bất ngờ, cục diện trên đài thay đổi.

Người đàn ông đó lĩnh trọn một cú đấm.

Lúc ấy anh đang đứng đối diện với tầm mắt của Dung Mạt, nhưng cô chỉ thấy anh dường như khựng lại một chút. Chưa đầy một giây sau, một cú móc trái tàn khốc giáng thẳng vào mặt anh, tiếp đó đối thủ gầm lên, tung một cú đá trời giáng vào ngực anh!

Cả khán đài vỡ òa, tiếng huýt sáo, tiếng chửi thề vang lên không ngớt. Ngay cả Thẩm Tu Nhiên cũng bị cuốn theo trận đấu. Dung Mạt nắm chặt tay vịn xe lăn, họ thậm chí còn không đeo dụng cụ bảo hộ răng cơ bản! Võ sĩ kia là một gã khổng lồ cao hơn mét chín, nặng cả tạ, cú đấm đó mà giáng vào người thường thì chắc chắn đã vỡ đầu nằm đo ván rồi!

Khóe miệng anh đầy máu, nhưng thân hình chỉ hơi lảo đảo, sau đó nghiêng người tránh đòn truy kích của đối phương, rồi bất ngờ tung người đá một cú sấm sét vào ngực gã khổng lồ!

Cú đá đó quá nhanh! Mọi người rướn cổ lên nhìn, chỉ thấy gã khổng lồ bị đá lùi lại ba bước, dường như không ngờ cú đá của đối phương lại nặng đến thế. Nhưng gã vừa kịp hoàn hồn ngẩng đầu lên thì cổ đã bị siết chặt, đầu gối đối phương th*c m*nh vào bụng gã.

Tiếng gào thét phấn khích của khán giả như muốn xé toạc mái nhà. Những phút tiếp theo, từng động tác, từng biểu cảm cho đến những khối cơ bắp cuồn cuộn như muốn nổ tung trên người anh đều hoàn toàn lật đổ nhận thức của mọi người về anh vài phút trước. Anh như phát điên, đè đối thủ ra đánh tới tấp. Đối thủ mặt mũi bê bết máu, cuối cùng ngã gục xuống sàn, cố gắng lật người phản kháng nhưng rồi cũng chỉ như con thú bị dồn vào đường cùng, hoàn toàn mất đi cơ hội lật ngược tình thế trước những đòn tấn công hung hãn như vũ bão của anh.

Dung Mạt nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng và tàn nhẫn của anh, ngay cả khuôn mặt tuấn mỹ dị thường kia dường như cũng bị bao phủ bởi một tầng mây đen đáng sợ dưới sự hung bạo ấy.

"Mạt Mạt, đừng xem nữa."

Thẩm Tu Nhiên không nghi ngờ gì việc gã khổng lồ kia không chết cũng mất nửa cái mạng, vậy mà trọng tài vẫn mặc kệ, khán giả thì hưng phấn như cắn thuốc, nhất là mấy kẻ đặt cược thắng. Mãi đến khi một bên ôm mặt cầu xin, trọng tài mới lao vào can ngăn người đàn ông đang đánh người ta thừa sống thiếu chết kia.

Giữa tiếng hò reo của đám đàn ông, tiếng la hét chói tai của đám phụ nữ càng thêm nổi bật, thậm chí có không ít cô nàng muốn lao lên đài hôn anh. Người chiến thắng được trọng tài giơ cao tay, Dung Mạt thấy khóe miệng anh dính máu, gò má đã sưng tím, nhưng anh chẳng hề bận tâm, chỉ nhếch mép cười với đám đông điên cuồng rồi gạt tay trọng tài ra.

"Chúng ta đi thôi."

Dung Mạt gật đầu.

"Em chắc chắn đó là người em cần tìm?" Thẩm Tu Nhiên vẫn không nhịn được hỏi.

"Không phải anh ấy."

Thẩm Tu Nhiên ngẩn ra: "Vậy vừa nãy em…"

"Em chỉ cảm thấy…" Dung Mạt hạ giọng: "Anh ta rất đẹp trai thôi."

Thẩm Tu Nhiên khựng lại.

Đây là lần đầu tiên Dung Mạt dùng những lời lẽ như vậy để khen ngợi một người đàn ông xa lạ.

Dung Mạt quay đầu nhìn lại một lần nữa.

Trên võ đài, người đàn ông hung hãn như dã thú ấy đã thu lại khí thế bạo ngược, lặng lẽ nhìn bốn người lên đài khiêng đối thủ bại trận đi.

Chính khoảnh khắc ấy, khí chất âm trầm và lười biếng trên người anh gần như trùng khớp hoàn toàn với người đàn ông trong ký ức của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!