Chương 42: (Vô Đề)

Tất nhiên cô nói thế chỉ là vì hờn dỗi, làm sao anh có thể là người xấu được?

Thế gian này có biết bao kẻ xấu xa, nhưng anh tuyệt đối không phải là một trong số đó. Anh vẫn luôn là một người anh hùng, không chỉ là anh hùng của riêng cô, mà còn là anh hùng của rất nhiều người khác.

Nhưng nước mắt phụ nữ xưa nay luôn là vũ khí lợi hại nhất để chinh phục đàn ông, huống chi cô lại là người con gái anh đặt ở đầu tim.

Những cô gái khác dù có khóc lóc thảm thương đến đâu trước mặt Nhiếp Phi Chiến, trái tim anh cũng chẳng mảy may rung động. Nhưng với Dung Mạt, nước mắt cô còn chưa rơi xuống, tim anh đã muốn vỡ vụn rồi.

"Anh xin lỗi…"

Anh ôm cô vào lòng, giọng nói khàn đặc dịu dàng dỗ dành: "Xin lỗi, đều là lỗi của anh, là anh đã về quá muộn."

Nước mắt cô từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt cả vạt áo anh: "Nhiếp Phi Chiến, anh đúng là đồ khốn nạn."

Nhiếp Phi Chiến vốn đang đau lòng muốn chết, nghe câu này bỗng nhiên bật cười.

Đến khóc lóc mắng người cũng đáng yêu như vậy, bảo anh phải làm sao đây?

Năm xưa anh không biết dỗ dành cô, bây giờ vẫn không biết dỗ. Dung Mạt nghe tiếng cười trầm thấp của anh, tức mình giơ nắm đấm đánh anh thêm cái nữa.

Cô đánh đương nhiên chẳng đau chút nào, nhưng Nhiếp Phi Chiến vẫn giả vờ nhăn nhó kêu đau, khiến cô suýt nữa thì bật cười.

"Em nói đúng, anh là đồ khốn nạn." Nhiếp Phi Chiến nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, hôn lên những giọt nước mắt vương trên má cô, "Sau này em cứ từ từ mà trừng phạt anh, được không? Đừng khóc nữa."

Thực ra khóc được cũng tốt. Ngay cả bố cô cũng từng nói, những năm qua Dung Mạt sống quá kìm nén. Kể từ khi mẹ qua đời, cô như biến thành một người khác, từ một cô bé hoạt bát hay cười trở thành một con búp bê sứ mong manh, trầm lặng ngồi trên xe lăn, có những khoảng thời gian cô thậm chí chẳng buồn động đậy, nhìn mà xót xa.

Trừ khi ở trước mặt những người thực sự thân thiết và tin tưởng, cô sẽ không dễ dàng bộc lộ cảm xúc, dù vui hay buồn. Vì vậy, được khóc một cách thỏa thích thế này, cũng chỉ có thể là trước mặt những người đặc biệt quan trọng.

Ví dụ như Dung Kích, Thẩm Tu Nhiên, và giờ là anh.

"Em không khóc."

Dung Mạt quệt nước mắt. Cô vốn không phải người mau nước mắt, nhưng dạo gần đây không hiểu sao tuyến lệ lại hoạt động năng suất thế, bố về cũng khóc, xem phim cũng khóc.

Nói cho cùng, đều là tại cái tên này.

Rõ ràng trước kia lạnh lùng như thế, giờ lại làm bao nhiêu chuyện khiến người ta cảm động.

"Nhiếp Phi Chiến."

"Hửm?"

"Rốt cuộc anh coi em là gì?"

Cuối cùng cô cũng hỏi ra câu này.

Bất kể mối quan hệ hiện tại của họ là đơn giản hay phức tạp, bất kể Nhiếp Phi Chiến đã làm bao nhiêu việc vì cô, và cô đã đợi anh bao lâu, giữa họ dường như chưa bao giờ có một mối quan hệ rõ ràng.

Nhiếp Phi Chiến sững lại, nâng khuôn mặt cô lên, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô.

Anh không trả lời câu hỏi của cô ngay mà nói: "Anh có chọn một món quà cho em từ nước J, vẫn chưa có cơ hội tặng em."

Dung Mạt bị nụ hôn bất ngờ của anh làm cho ngơ ngác, mờ mịt hỏi: "Là cái gì?"

Nhiếp Phi Chiến cười: "Em đoán xem."

Dung Mạt nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu: "… Em đoán không ra."

Dưới ánh mắt chuyên chú như thế này của anh, đầu óc cô đình trệ, chẳng suy nghĩ được gì cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!