"… Chẳng vui chút nào."
Dung Mạt nhanh chóng thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: "Nhỡ anh lỡ tay làm tôi ngã thì sao? Tôi đã tàn phế một nửa rồi, ngã thêm cái nữa thì…"
"Không thể nào." Anh bất ngờ ngắt lời cô.
Không chỉ giọng điệu có phần hung dữ, sắc mặt anh dường như cũng trầm xuống. Tuy nhiên, nhìn qua lớp râu ria lởm chởm trên mặt anh, Dung Mạt cũng chẳng đoán được thực sự sắc mặt anh thế nào.
Chỉ thấy toát lên một vẻ nam tính rất riêng.
Đặc biệt là khi anh rũ mắt nhìn cô, đáy mắt đen thẫm sâu hun hút như muốn giam cầm người trong tầm mắt vào đó mãi mãi.
Cảm giác anh mang lại cho cô lúc này, lại trở nên rất dữ tợn.
Dung Mạt chưa bao giờ biết cảm giác bủn rủn chân tay là như thế nào, nhưng cô nghĩ, những cô gái bình thường bị anh nhìn như thế này, chắc không chỉ bủn rủn chân tay mà cả người cũng mềm nhũn ra mất.
Hoặc là sợ hãi, hoặc là…
Mê muội?
Nhưng anh chỉ là một nhân viên tạp vụ trông có vẻ bí ẩn và hơi hung dữ thôi mà, lấy đâu ra sức hút lớn đến mức khiến người ta mê muội chứ?
"Yên tâm, tay tôi chắc lắm, thêm một cô nữa cũng không ngã được đâu." Anh buông một tay đang giữ xe lăn ra, nói: "Một tay cũng có thể nhấc bổng cô lên đấy, muốn thử không?"
Nói rồi tay anh định dùng sức, Dung Mạt cảm giác xe lăn sắp bay lên không trung, sợ quá hét lên: "Không! Đặt xuống!"
Xe lăn tiếp đất, phát ra một tiếng bịch trầm đục.
Dung Mạt tức giận trừng mắt nhìn anh: "Anh buông tay ra."
Anh nhìn cô một lúc rồi buông tay.
Dung Mạt vừa thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên tay anh lại nắm lấy xe lăn của cô.
Lần này, anh dường như dùng sức rất mạnh, cô chỉ cảm thấy người rung lên một cái, cảm giác như anh chỉ cần dùng một tay là có thể dễ dàng điều khiển chiếc xe lăn của cô.
"Thầy Lý lớn tuổi rồi, sau này tôi sẽ đưa cô lên xuống lầu."
Dung Mạt ngẩn người, thấy anh hơi cúi xuống, mu bàn tay nắm chặt xe lăn nổi rõ gân xanh.
"Đừng ngốc nghếch để người khác động vào xe lăn của cô nữa, chút sức lực đó của bọn họ, không làm cô ngã gãy xương mới lạ."
Anh hạ thấp giọng khi nói, áp lực mạnh mẽ ập tới khiến Dung Mạt theo bản năng rụt người sâu vào trong xe lăn.
"Anh… tại sao lại giúp tôi?"
Câu hỏi này nếu là người khác hỏi, ví dụ như Hà Vị.
Nhiếp Phi Chiến sẽ chỉ lạnh lùng ném lại một câu cộc lốc: Ông đây thích.
Dù là hợp đồng giá trên trời hay nhiệm vụ quan trọng đến đâu, nếu anh không thích thì chẳng ai ép được anh làm.
Tại sao ư?
Bởi vì ông đây thích thế.
Người anh đã cứu, sao có thể để kẻ khác bắt nạt?
Nhưng câu trả lời này không thể nói trước mặt cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!