Lâm Tát rốt cuộc vẫn không dám mạo hiểm. Hiện tại bên cạnh Dung Mạt chỉ còn lại một mình cô, mà những kẻ đang dòm ngó Dung Mạt thì nhiều vô kể, đâu chỉ có đám phóng viên đang ngồi canh dưới lầu.
Có lẽ, còn có người do Dung Huân sắp xếp, có đối thủ cạnh tranh của nhà họ Dung, và cả những kẻ đang tìm mọi cách để moi móc chút lợi ích hay tin tức gì đó từ Dung Mạt.
Thậm chí có thể bao gồm cả những kẻ theo đuổi Dung Mạt nữa.
Trước đây không phải không có người muốn theo đuổi Dung Mạt, nhưng một là thân phận gia thế của cô bày ra đó, hai là tình trạng cơ thể cô quả thực đặc biệt. Những kẻ muốn theo đuổi cô ít nhiều đều sẽ chùn bước, còn một số ít tự tin hơn thì…
Dù Lâm Tát có tự tin đến mấy cũng không lại được sự đeo bám của quá nhiều người như vậy. Thế nên cô đã chào hỏi trước với bộ phận an ninh, sau đó mới đưa Dung Mạt xuống thang máy để ra bãi đậu xe.
"Tiểu thư, tôi đi lấy xe, cô đợi tôi một chút nhé."
Lối đi ở giữa xe lăn không qua được.
Dù chỉ cách nhau vài mét, Lâm Tát vẫn không yên tâm dặn dò Dung Mạt: "Tiểu thư, có chuyện gì cô nhớ hét lên gọi tôi ngay nhé."
Dung Mạt có chút bất lực: "Tôi biết rồi."
Nơi này yên ắng tĩnh mịch, ngay cả bóng người cũng chẳng thấy đâu, Lâm Tát thực sự lo lắng thái quá rồi.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Đâu chỉ trong mắt Lâm Tát, mà hiện giờ ai cũng coi cô là một cô gái nhỏ yếu đuối, dễ bị bắt nạt và dễ bị tổn thương.
Lâm Tát vội vàng chạy đi lấy xe. Vừa mở cửa xe, cô bỗng nghe thấy tiếng một chiếc xe khác đang chạy tới, bèn quay đầu nhìn sang hướng đó.
Ngay giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng hét thất thanh của Dung Mạt.
"Thả tôi xuống!"
"Chát" một tiếng, dường như là Dung Mạt đã tát ai đó một cái.
Gần như ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng động, cơ thể Lâm Tát đã phản ứng.
Lẽ ra cô phải lao đến bên cạnh bảo vệ Dung Mạt ngay lập tức, nhưng vừa xoay người lại, chưa kịp chạy bước nào cô đã sững sờ chôn chân tại chỗ.
Dung Mạt đã bị người ta bế bổng khỏi xe lăn!
Người bế cô là một người đàn ông, hơn nữa còn là một người đàn ông có vóc dáng cao lớn và thoạt nhìn đã thấy cực kỳ cường hãn.
Anh ta mặc bộ đồng phục bảo vệ, trên đầu đội mũ che khuất đôi mắt, chỉ để lộ nửa khuôn mặt dưới. Nhưng Lâm Tát chỉ cần nhìn thoáng qua cũng nhận ra ngay lập tức.
Nhiếp! Phi! Chiến!
Khoảnh khắc cái tên này hiện lên trong đầu, Lâm Tát nghiến răng nghiến lợi hét lên:
"Anh mau thả tiểu thư xuống!"
Nhiếp Phi Chiến, cái tên khốn kiếp chỉ biết lợi dụng đêm khuya thanh vắng lẻn vào phòng tiểu thư, nay lại dám ngang nhiên xuất hiện ở đây! Còn chưa được sự cho phép đã dám bế tiểu thư lên!
Cơn giận của Lâm Tát bốc lên ngùn ngụt, chỉ muốn lao đến đấm cho anh một cú.
Nhiếp Phi Chiến không nói một lời, chỉ ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái.
Chiếc xe chạy tới từ phía sau đã dừng ngay cạnh anh. Anh xoay người, trực tiếp đưa Dung Mạt vào trong xe, sau đó "Rầm" một tiếng đóng cửa xe lại.
Chiếc xe không dừng lại dù chỉ một giây, lao vút ra khỏi bãi đậu xe, phả thẳng khói vào mặt Lâm Tát.
Lâm Tát trợn mắt há hốc mồm.
Nhiếp Phi Chiến đây là… giữa ban ngày ban mặt dám cả gan… bắt cóc tiểu thư đi sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!