Chương 37: (Vô Đề)

Dung Mạt không muốn thừa nhận lắm, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, tối qua cô không hề uống rượu, mọi chuyện xảy ra đều nhớ rõ mồn một.

Nhiếp Phi Chiến không giống Barton, Barton là tự mình leo lên giường cô, còn Nhiếp Phi Chiến… đúng là do cô ôm tay kéo lên thật.

Nhưng anh vậy mà cũng thuận thế trèo lên giường cô luôn!

Rõ ràng lợi hại như thế, sao không phản kháng chút nào vậy hả!

Dung Mạt lặng lẽ đưa tay che mặt.

Mấy tiếng đồng hồ buổi sáng nay, chắc hẳn cô đều ngủ trong vòng tay anh.

"Nhiếp Phi Chiến đi lúc nào vậy?"

"Khoảng nửa tiếng trước." Lâm Tát nói: "Lúc đi tâm trạng anh ta có vẻ rất tốt, Barton quậy anh ta cũng không giận, còn cười với nó nữa cơ. Chắc không phải Barton dọa cô đấy chứ?"

Lâm Tát quen biết Nhiếp Phi Chiến cũng chẳng phải ngày một ngày hai, cô chưa từng thấy người đàn ông này cười tươi rói như thế bao giờ, nếu có thì cũng chỉ là khi ở trước mặt Dung Mạt.

Dung Mạt: "…"

"Đúng rồi tiểu thư, dưới nhà có người đến đấy."

Sắc mặt Lâm Tát có chút phức tạp: "Cô xuống xem là biết ngay."

Dung Mạt vốn đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất, người đến có thể là Dung Huân hoặc Bạch Lộ, nhưng không ngờ lại chẳng phải ai trong số họ.

Cô vừa xuống lầu, hai người đang ngồi trên ghế sofa lập tức đứng bật dậy.

Họ đến từ rất sớm, ban đầu còn chẳng dám ngồi, nhưng Dung Mạt mãi không chịu dậy, họ đứng hơn hai tiếng đồng hồ mỏi chân quá mới dám ngồi xuống mép ghế, cứ nhấp nhổm không yên đợi đến tận bây giờ.

Lâm Tát đời nào chịu vì hai kẻ này mà đánh thức Dung Mạt. Giấc ngủ của Dung Mạt vốn đã kém, ngủ được đến giờ này lại còn ngủ ngon giấc đã là hiếm lắm rồi. Hơn nữa với hai kẻ này, cô không đánh cho một trận rồi ném ra ngoài đã là nể tình lắm rồi.

Hai người này là con trai và con dâu của dì Ngô. Dì Ngô là bảo mẫu chăm sóc Dung Mạt từ tấm bé, làm việc ở nhà họ Dung cũng hơn mười năm rồi. Dù là Dung Kích hay Dung Mạt đều coi bà như người nhà.

Thực tế thì những người làm việc ở đây, chẳng ai coi họ là kẻ hầu người hạ cả.

Trước đó khi nhà họ Dung xảy ra chuyện, dì Ngô cũng bị cơ quan điều tra hỏi chuyện. Gia đình bà nghe tin liền chạy đến nhà họ Dung lôi bà về ngay lập tức.

Lúc đó hai người này cứ tưởng nhà họ Dung tiêu tùng rồi. Dì Ngô không chịu đi, cô con dâu Vu Chi còn châm chọc mỉa mai bà: "Mẹ à, mẹ hầu hạ cô tiểu thư tàn phế đó bao nhiêu năm nay, cũng hầu hạ đủ vốn rồi chứ. Giờ nhà họ gặp chuyện, sau này có khi còn liên lụy đến nhà mình nữa, mẹ mau theo bọn con về đi, kẻo rước họa vào thân."

Chuyện này Dung Mạt không biết, là Lâm Tát nghe quản gia cũ kể lại. Với tính khí của Lâm Tát, nghe thấy có kẻ dám nói Dung Mạt như vậy thì làm sao nhịn được. Dù cả nhà họ đã đi rồi, cô vẫn định đuổi theo chất vấn cho ra lẽ, nhưng bị Dung Mạt ngăn lại.

Dì Ngô là người rất hiền lành, nhưng con trai và con dâu bà lại là lũ vô ơn bạc nghĩa. Năm xưa sau khi ly hôn, dì Ngô một mình nuôi con, con trai bà là Tôn Hải Minh từ tiểu học đến đại học đều do nhà họ Dung tài trợ, sau này ra trường cũng vào làm trong công ty nhà họ Dung. Có thể nói mười mấy năm dì Ngô làm việc ở nhà họ Dung, ân huệ bà nhận được đều dồn cả vào con trai và con dâu. Vậy mà chính hai kẻ này, khi nhà họ Dung gặp nạn lại giậu đổ bìm leo, đến những lời quá đáng như vậy cũng nói ra được.

Đặc biệt là cô con dâu Vu Chi, tốt nghiệp đại học xong không chịu đi làm, nhan sắc cũng tạm được. Sở dĩ năm xưa cô ta ưng Tôn Hải Minh – một gã đàn ông điều kiện bình thường, là vì mẹ hắn là bảo mẫu nhà họ Dung, lại nghe nói Tôn Hải Minh rất thân thiết với người nhà họ Dung, biết đâu sau này làm việc trong tập đoàn Dung thị sẽ có tiền đồ xán lạn.

Nhưng cưới về rồi cô ta mới vỡ lẽ, dì Ngô có thân thiết với nhà họ Dung đến mấy cũng chỉ là bảo mẫu, còn Tôn Hải Minh đến cái cổng lớn nhà họ Dung cũng chẳng được bước vào, Dung Kích cũng chẳng có ý định trọng dụng hắn, dù sao năng lực hắn cũng chỉ đến thế.

Cũng may sau này hắn tự mình lập nghiệp, mở một công ty riêng, tuy chỉ là công ty cỏn con không lên được mặt bàn, nhưng dù sao cũng mang danh ông chủ.

Sau này cô ta lại nghe nói Dung Mạt là cổ đông lớn của Vân Thiên giải trí, bèn một lòng muốn vào Vân Thiên làm nghệ sĩ, cũng dở không ít thủ đoạn. Nhưng Dung Mạt chỉ phán một câu "cô không hợp" là chặn đứng đường đi của cô ta, vì thế cô ta mới ghen ghét Dung Mạt đến vậy. Sau này nhà họ Dung xảy ra chuyện, việc đầu tiên cô ta làm là lôi cổ dì Ngô về nhà.

Khi dì Ngô bị hai người này cưỡng ép đưa đi, Dung Mạt cũng không nói gì.

Đi thì đi rồi, chẳng lẽ cô còn ép người ta ở lại được sao?

Hơn nữa thời gian đó, cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện bao đồng.

Hiện tại tội danh của bố cô vẫn chưa được rửa sạch, mọi tâm trí Dung Mạt đều dồn vào việc tìm kiếm chứng cứ, nên khi nhìn thấy hai người này cô cũng chẳng có cảm xúc gì đặc biệt, khuôn mặt lạnh tanh từ đầu đến cuối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!