La Thanh Thanh đang thắc mắc thì bỗng nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo vọng lại. Cô bé quay đầu nhìn, phát hiện mấy nam sinh lớp 12-9 đang đi về phía cổng sau.
Đó đều là những thành phần bất hảo, học hành thì dốt mà gây chuyện thì giỏi. Cô bé nhận ra một người trong số đó là Diêm Đông, kẻ chuyên đi trễ về sớm, hôm nay chắc chắn cũng định trốn học về sớm bằng cổng sau.
La Thanh Thanh hơi sợ bọn họ. Nếu chỉ có một mình, cô bé đã sớm tránh đi thật xa rồi, nhưng Dung Mạt…
Dung Mạt dường như biết cô bé đang lo lắng điều gì, khẽ lắc đầu nói: "Không cần sợ."
Đến bọn bắt cóc hung hãn tàn bạo cô còn chẳng sợ, lẽ nào lại sợ mấy tên nhóc côn đồ này?
Nhóm Diêm Đông nhìn thấy La Thanh Thanh và Dung Mạt, quả nhiên tỏ ra hứng thú.
Dung Mạt vốn đã nổi tiếng khắp trường: ngày nào cũng ngồi xe lăn đi học, có tài xế riêng đưa đón, được hiệu trưởng và thầy cô đặc biệt quan tâm. Và đương nhiên, điểm quan trọng nhất chính là dung mạo quá mức nổi bật của cô.
"Ây da, kia chẳng phải là hoa khôi xe lăn của chúng ta sao?"
La Thanh Thanh nghe thấy bốn chữ "hoa khôi xe lăn" mà da đầu tê dại.
Cái danh xưng này không biết là từ miệng kẻ nào truyền ra. Trước đây trong trường không phải không có hoa khôi, nhưng mọi người thường tranh cãi xem cô gái nào xinh đẹp hơn. Dung Mạt vừa đến, chỉ riêng nhan sắc đã đủ "g**t ch*t" mọi đối thủ, nhưng vì cô tàn tật nên cái danh xưng lưu truyền mới trở nên kệch cỡm như vậy.
"Đang định được đẩy đi đâu thế hả bạn học hoa khôi?" Từ đằng xa, tên cầm đầu Diêm Đông đã cười cợt nhả, mở miệng trêu chọc. Hắn nheo mắt, ánh nhìn soi mói quét từ trên xuống dưới người Dung Mạt và chiếc xe lăn, đặc biệt dừng lại ở đôi chân cô. Ánh mắt đó khiến La Thanh Thanh đứng bên cạnh cũng cảm thấy xấu hổ thay.
"Dung Mạt…"
Giọng Dung Mạt trầm xuống: "Không cần để ý đến bọn họ."
Với thân phận và môi trường sống trước kia của cô, đừng nói đến việc để ý tới mấy tên côn đồ này, ngay cả cơ hội nhìn thấy họ cô cũng chẳng có.
Nhưng giờ đây, cô không những phải đối mặt với họ, mà bên cạnh còn có một cô bạn cùng bàn tính tình nhút nhát cần cô bảo vệ.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà giảng đường.
Có khá nhiều học sinh đang đứng xem náo nhiệt, trong đó có không ít gương mặt quen thuộc cùng lớp với cô. Nhưng họ chỉ đứng nhìn, rõ ràng không hề có ý định qua đây giúp đỡ.
Bàn tay Dung Mạt siết chặt chiếc điện thoại, trong lòng có chút hối hận vì đã ra về sớm.
Cô ghét phiền phức, bởi chính bản thân cô đã là rắc rối lớn nhất rồi.
Mà loại phiền phức trước mắt này lại là loại cô ghét nhất. Chính vì nó không phải rắc rối gì quá lớn, nhưng lại dai dẳng khó giải quyết, nên mới càng khiến người ta bực mình.
"Đại ca, anh bảo chân của nó có phải teo tóp như cái que củi không?"
"Nghe nói là thế, chân người tàn tật chẳng phải đều kỳ dị lắm sao?"
"Đừng nói thế, mày nhìn người ta xinh đẹp thế kia mà."
Ánh mắt Diêm Đông lại chuyển về gương mặt Dung Mạt.
Dùng từ "xinh đẹp" đơn thuần để hình dung khuôn mặt này, hắn cảm thấy có chút… từ đó gọi là gì nhỉ?
Phải rồi, là dung tục, nông cạn.
Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt Dung Mạt đẹp tựa như một tác phẩm nghệ thuật, từ làn da trắng sứ đến ngũ quan tinh xảo đều không tìm ra được một chút tì vết.
Nếu nói có tì vết, thì đó chính là đôi chân của cô.
Nghe đàn em cười cợt bàn tán, Diêm Đông thực sự tò mò muốn biết đôi chân ẩn dưới lớp váy dài kia trông như thế nào.
Dung Mạt khẽ nhíu mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!