Chương 3: (Vô Đề)

Hà Vị bấm đồng hồ, miệng lẩm nhẩm đếm từng giây. Khi cậu ta ước tính thời gian đã hòm hòm, lại ngỡ ngàng phát hiện Nhiếp Phi Chiến đã dừng lại ở tầng hai.

Gói khoai tây chiên trên tay Hà Vị suýt thì bay mất một nửa, cậu ta chồm cả người lên, dán mắt vào màn hình.

"Ấy ấy ấy? Sao lại dừng rồi? Xuống thêm hai tầng nữa là đuổi kịp người ta rồi mà!"

"Cô ấy còn chưa lên xe đâu! Anh đứng lại làm cái gì?!"

Nhiếp Phi Chiến không đáp lời.

Hà Vị đành phải chuyển sang camera giám sát.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng lưng của Nhiếp Phi Chiến, cậu ta bỗng nhiên hiểu ra tất cả.

Anh đang đứng trước cửa sổ nơi cầu thang tầng hai.

Dù chỉ nhìn thấy lưng, nhưng Hà Vị biết, ánh mắt anh đang dõi theo chiếc xe mà Dung Mạt vừa ngồi vào.

Hà Vị không thấy được biểu cảm của Nhiếp Phi Chiến, chỉ thấy bờ vai anh khẽ phập phồng.

Đương nhiên không phải do mệt, chút thể lực tiêu hao này với anh chẳng bõ bèn gì. Chỉ có thể là do cảm xúc đang dao động kịch liệt.

Hà Vị có thể tưởng tượng ra vẻ mặt anh lúc này khi nhìn chằm chằm vào chiếc xe đó – chắc chắn y hệt như năm xưa, khi anh ẩn mình trong bóng tối bảo vệ cô gái nhỏ, lặng lẽ nhìn theo bóng cô rời đi.

Hà Vị tiếc rèn sắt không thành thép, đập mạnh xuống bàn một cái, khoai tây chiên trong túi văng tung toé ra ngoài.

"Sao anh không đi tìm cô ấy?"

Nhiếp Phi Chiến im lặng rất lâu, mãi cho đến khi chiếc xe của Dung Mạt chầm chậm lăn bánh khuất dạng.

Hồi lâu sau, giọng nói khàn đặc của anh mới vang lên: "… Tôi không biết."

"Anh định cứ như thế này mãi sao? Anh không sợ với tình cảnh hiện tại của Dung gia, cô ấy sẽ bị người ta bắt nạt, hoặc tự mình không chịu đựng nổi ư? Cô ấy không kiên cường như vẻ bề ngoài đâu, ngộ nhỡ cô ấy…"

"Hà Vị." Nhiếp Phi Chiến gằn từng chữ: "Cậu, mẹ kiếp, câm miệng cho tôi."

"…"

Hà Vị giận mà không dám ho he.

Với cái giọng như rít qua kẽ răng của Nhiếp Phi Chiến lúc này, nếu cậu ta còn dám nói thêm câu nữa, e là phải vào bệnh viện nằm một thời gian. Mười cái mạng của cậu ta cũng không đủ cho Nhiếp Phi Chiến tùy tiện "chơi đùa".

Trên đời này, chỉ có Dung Mạt mới có thể dễ dàng vuốt phẳng tính khí đáng sợ của anh. Nhưng trớ trêu thay, tên này lại hèn nhát đến mức ngay cả mặt cô gái ấy cũng không dám gặp.

Quả nhiên, Dung Mạt là khắc tinh duy nhất của đời anh.

Về đến nhà, Dung Mạt định gọi bảo mẫu giúp mình tắm rửa, nhưng chợt nhớ ra dì Ngô – người vẫn luôn chăm sóc cô – vì bị điều tra viên hỏi cung một lần mà đã bị con gái bà ấy cưỡng ép đón về. Còn Lâm Tát ban ngày bị cô sai đi làm việc khác, giờ này vẫn đang trên đường về.

Bao năm qua, cô đã quen được họ chăm sóc. Cuộc sống cơm bưng nước rót, mấy tháng trời không bước chân ra khỏi cửa đối với người khác có thể là xa xỉ hoặc nực cười, nhưng với cô, đó là chuyện thường nhật suốt nhiều năm nay.

"Mạt Mạt, cho dù bố không ở bên cạnh, con nhất định phải kiên cường."

"Con có thể sẽ phải đối mặt với rất nhiều chuyện tồi tệ, không ai thực sự hiểu con, giúp đỡ con, nhưng con phải tin rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Dung Mạt tự mình lăn xe lăn vào phòng tắm, chậm rãi cởi bỏ quần áo.

Việc này trước đây khi ở một mình cô cũng làm không ít, nhưng khi cô mở vòi nước, chờ nước đầy bồn và cố gắng chống tay rời khỏi xe lăn để vào bồn tắm, cô lại phát hiện bản thân không tài nào dùng sức được.

Cô nỗ lực thử vài lần, kết quả cuối cùng là ngã sóng soài bên cạnh bồn tắm, hông va mạnh vào thành bồn, đau điếng người, rồi lại ngã phịch trở lại xe lăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!