Chương 27: (Vô Đề)

Nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc, gương mặt anh lại trở về vẻ bình thản: "Tôi và Lâm Tát quen biết nhau từ lâu, chuyện cô ấy có biết nấu cơm hay không, cả công ty ai cũng biết."

Lâm Tát là vệ sĩ được đào tạo từ Long Phong Đặc Vệ. Nữ vệ sĩ ở Long Phong không nhiều, Lâm Tát là một trong những người xuất sắc nhất, mà Nhiếp Phi Chiến lại luôn là huyền thoại trong giới của họ, việc họ quen biết nhau chẳng có gì lạ.

Dung Mạt thà tin rằng Lâm Tát hiểu khẩu vị của cô, có con mắt chọn nhà hàng tốt, còn hơn tin rằng những món ăn cô ăn dạo gần đây đều do Nhiếp Phi Chiến gửi đến.

"Cô ấy biết nấu cơm hay không cũng chẳng sao, nấu cơm cho tôi đâu phải trách nhiệm của cô ấy." Dung Mạt nói: "Cô ấy chỉ cần bảo vệ tôi là đủ rồi."

Sắc mặt Nhiếp Phi Chiến trầm xuống: "Cô ấy bảo vệ em không tốt."

Chỉ riêng tình huống vừa rồi, nếu đổi lại là anh thay thế vị trí của Lâm Tát, đừng nói là để Dung Mạt bị người ta đưa đi ngay dưới mí mắt, anh thậm chí còn không để kẻ nào chạm vào Dung Mạt dù chỉ một chút.

Trong mắt người khác Lâm Tát có thể là một vệ sĩ xuất sắc, nhưng trong mắt Nhiếp Phi Chiến, cô ấy hoàn toàn không đạt yêu cầu.

"Hình như anh quên mất rồi, anh Nhiếp." Dung Mạt không nhìn anh, nói: "Lâm Tát mới là vệ sĩ của tôi."

"Được, cô ấy là vệ sĩ của em." Nhiếp Phi Chiến hỏi ngược lại: "Vậy tôi là gì của em?"

Dung Mạt sững người.

Câu hỏi này nếu là người khác hỏi, có lẽ cô sẽ trả lời rằng Nhiếp Phi Chiến từng cứu mạng cô, ngoài ra chẳng là gì cả.

Anh đúng là từng bảo vệ cô, nhưng anh chưa bao giờ nói mình là vệ sĩ của cô, cũng chưa từng ký kết bất kỳ hợp đồng thuê mướn nào với cô.

Lời hứa miệng năm xưa, đã kết thúc từ năm năm trước rồi.

Vậy bây giờ tính là gì đây?

Cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đen thẫm của anh, tim bỗng nhiên đập mạnh.

Anh ghé sát mặt cô, thì thầm: "Mạt Mạt, tôi đang hỏi em đấy, hửm?"

Dung Mạt lập tức co rúm người lại.

Cô vốn đã dựa vào cửa xe, giờ co người lại càng giống như đang thu mình vào một góc.

Nhưng cô thực sự không kiểm soát được cơ thể mình.

Anh gọi cô là Mạt Mạt…

Cô chưa từng nghe anh gọi tên mình như vậy, cách gọi thân mật này chỉ có những người thân thiết nhất với cô mới dùng.

Anh… anh dựa vào cái gì mà gọi cô như thế?

Rõ ràng chẳng là gì của cô cả.

Thấy anh ngày càng áp sát, gần đến mức cảm nhận được cả hơi thở, Dung Mạt mới hốt hoảng đưa tay đẩy anh ra.

Vậy mà đẩy không nhúc nhích.

Cũng phải, dù cô có dùng hết sức bình sinh thì đối với Nhiếp Phi Chiến cũng chỉ như mèo cào, có khi anh dùng một tay cũng nhấc bổng được cô lên… Dù sao lần nào bế cô, hơi thở của anh cũng chẳng hề thay đổi.

Mặt Dung Mạt ngày càng đỏ, vừa định đẩy anh thêm cái nữa thì một bàn tay đã bị anh nắm lấy, ấn chặt vào lưng ghế.

Nửa thân trên của anh gần như bao trọn lấy cô trong lòng, Dung Mạt hoảng hốt quay mặt đi.

"Em còn nhớ trước đây em từng gọi tôi là gì không?"

Khi nói chuyện, hơi thở của anh phả vào tai cô, có thể thấy rõ vành tai cô đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được, giống hệt khuôn mặt kiều diễm ướt át của cô lúc này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!