Chương 36: (Vô Đề)

Đó là lần đầu tiên, nhưng không phải là lần cuối cùng.

Mấy năm nay, Nhiếp Phi Chiến không ít lần lẻn vào nhà họ Dung. Có một lần còn bị phát hiện, tình huống hôm đó khá đặc biệt, anh bị thương trên người, không cẩn thận chạm vào hệ thống báo động của nhà họ Dung, kinh động đến bố Dung Mạt.

Dung Kích là một thương nhân vô cùng lợi hại, đồng thời cũng là một nhà từ thiện và một người cha tốt. Bề ngoài ông trông rất hòa nhã, nhưng thực tế, ông đối với kẻ thù cũng tàn nhẫn không kém, bất kể là trên thương trường hay ngoài đời.

Dung Mạt là con gái duy nhất, cũng là tâm can bảo bối mà ông nâng niu chiều chuộng. Hơn hai mươi năm qua, Dung Mạt lớn lên trong sự yêu thương và bảo bọc của ông.

Lần đó nghe tin có kẻ đột nhập vào nhà họ Dung, lại còn nhắm vào Dung Mạt, Dung Kích lập tức nổi trận lôi đình. Nhiếp Phi Chiến buộc phải tiết lộ thân phận của mình, nếu không Dung Kích có thể lột da anh ngay tại chỗ.

Chuyện xảy ra đêm đó, ngoài Nhiếp Phi Chiến và Dung Kích, không có người thứ ba biết họ đã nói những gì.

Dung Mạt cũng không biết.

Cô hoàn toàn không biết rằng từ rất lâu trước đây, Nhiếp Phi Chiến đã tốn rất nhiều công sức để lén lút đến thăm cô.

Nhiếp Phi Chiến đương nhiên cũng không thể nói cho cô biết.

Vì vậy sau khi cô hỏi câu hỏi đó, Nhiếp Phi Chiến chỉ ho một tiếng rồi nói: "Tôi hỏi dì giúp việc nhà em."

Chuyện này, tốt nhất cô vẫn không nên biết thì hơn.

Dung Mạt đưa tay mở cửa phòng.

Lúc này đang là buổi chiều, rèm cửa trong phòng ngủ được kéo ra hết, ánh nắng từ ban công tràn vào, nhuộm vàng một nửa căn phòng.

Phòng ngủ của cô là căn phòng lớn nhất và sang trọng nhất trong nhà họ Dung. Trước kia cô ở tầng ba, nhưng từ khi phải ngồi xe lăn, bố cô đã cho đập thông hai phòng ở tầng hai để cải tạo thành phòng ngủ mới này cho cô. Ngay cả phòng ngủ của bố mẹ cô cũng chỉ bằng một nửa căn phòng này.

Và trong hơn hai mươi năm qua, phần lớn thời gian cô đều ở trong căn phòng này.

Tông màu chủ đạo của phòng ngủ rất nhẹ nhàng, chủ yếu là trắng, be và hồng phấn. Phong cách tổng thể không hề u ám, nhiều nơi vẫn còn giữ lại những sở thích thời thiếu nữ của Dung Mạt.

Để thuận tiện cho việc di chuyển bằng xe lăn, sàn nhà trong phòng rất rộng rãi và trống trải, chỉ một số ít nơi trải thảm dày. Dung Kích còn đặc biệt thuê thiết kế riêng rất nhiều tiện ích để cô dễ dàng sinh hoạt.

Sau khi bế cô vào phòng, Nhiếp Phi Chiến đặt cô ngồi lên ghế sofa, sau đó quỳ một chân xuống đất, giúp cô tháo giày.

Mọi động tác của anh đều rất tự nhiên, như thể đã làm cho cô vô số lần. Nhưng Dung Mạt lại thấy rất không quen, nhất là khi anh quỳ gối dưới chân cô, mang dép lê vào cho cô.

Đây là người đầu tiên không phải người thân bước vào phòng cô.

Lại còn là một người đàn ông.

—— Người đàn ông mà cô thích.

Mặc dù căn phòng đã được dọn dẹp gọn gàng, trên bệ cửa sổ còn đặt một bình hoa bách hợp đang nở rộ, khắp nơi đều thoang thoảng hương thơm tươi mát, nhưng đây dù sao cũng là phòng ngủ của cô, nơi riêng tư nhất của cô.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Nhiếp Phi Chiến sẽ bước vào căn phòng này.

Cũng may là cô không cử động linh hoạt được, nếu không… biết đâu cô sẽ học theo những cô gái bạo dạn khác, trực tiếp lao vào đẩy ngã anh.

Dung Mạt tưởng tượng ra cảnh đó…

Rồi lặng lẽ siết chặt ngón tay.

Bầu không khí trong phòng trở nên có chút kỳ lạ.

Nhất là khi Nhiếp Phi Chiến nhẹ nhàng mang dép cho cô, một tay anh đỡ lấy bàn chân cô, ánh mắt dường như dừng lại ở đó một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!