Nhiếp Phi Chiến quả thực không ngại ra tay với phụ nữ. Trong mắt anh, việc ra tay hay không liên quan đến thực lực chứ không liên quan đến giới tính.
Đây là lần đầu tiên anh ra tay với một người phụ nữ không có khả năng phản kháng, hơn nữa còn không hề có ý định nương tay.
Mấy năm nay, tuy anh vẫn luôn có được tin tức về Dung Mạt, nhưng rốt cuộc anh quá bận rộn, không thể lúc nào cũng theo dõi sát sao mọi việc của cô.
Dung Mạt từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, tuy thân thể tàn tật chỉ có thể ngồi xe lăn, không thể sống như người bình thường, nhưng may thay Dung Kích chỉ có một mình cô con gái, luôn coi cô như hòn ngọc quý mà bảo vệ, yêu thương. Kể từ sau vụ bắt cóc năm đó, ông lại thuê cho Dung Mạt một vệ sĩ mới là Lâm Tát —— cũng là người duy nhất anh công nhận đủ tư cách ở lại bên cạnh Dung Mạt.
Nhưng chuyện nhà họ Dung xảy ra là điều anh không lường trước được.
Anh đã mất 5 năm để có được vị thế xứng đáng với cô, nhưng cũng chính vì mấy năm không ở bên cạnh, anh đã bỏ qua quá nhiều điều lẽ ra không nên bỏ qua.
Đợi đến khi anh trở về thì đã muộn.
Trước đây khi nhà họ Dung còn hưng thịnh, Dung Mạt tuy không tham gia giới giao tế, nhưng hễ xuất hiện, ai ai cũng phải kính cẩn gọi một tiếng "Dung tiểu thư". Còn bây giờ, rất nhiều người cho rằng nhà họ Dung đã sụp đổ. Đối với vị tiểu thư này, có người đồng cảm, thương hại, có người hả hê, có người chỉ hận không thể giẫm giày cao gót đứng trên cao mà chế giễu cô, thậm chí còn có những gã đàn ông nảy sinh những ý đồ đen tối với cô.
Có quá nhiều kẻ muốn bắt nạt cô.
Nhiếp Phi Chiến chỉ hận không thể lôi cổ từng kẻ một ra, nói cho chúng biết: kẻ nào dám động đến một sợi tóc của cô, dám buông lời chế giễu cô, anh sẽ cho chúng biết thế nào là người không thể chọc vào.
Dung Mạt không biết suy nghĩ của anh, cô chỉ cảm thấy rất ngạc nhiên.
"Tại sao?"
Chưa đợi Nhiếp Phi Chiến trả lời, Dung Mạt bỗng nhiên cảm thấy mình đã hiểu ra.
Người kiêu ngạo như anh, đương nhiên không thể cho phép người mình bảo vệ bị kẻ khác làm tổn thương.
"Đúng là có vài người từng bắt nạt tôi, nhưng mà, lúc đó anh đâu phải vệ sĩ của tôi, cũng chẳng liên quan gì đến tôi, cho nên họ có bắt nạt tôi hay không cũng chẳng liên quan đến anh."
Hà Vị đi phía sau nghe thấy câu này, lập tức liếc nhìn sắc mặt Nhiếp Phi Chiến.
Nhiếp Phi Chiến như bị chặn họng, cả khuôn mặt sa sầm lại.
Hà Vị lập tức rón rén lùi lại hai bước.
Dung Mạt cũng nhận ra lời nói của mình có phần lạnh lùng, nhưng cô nói cũng đâu có sai. Thế là cô ngẩng cao cằm nhìn anh, cố tỏ ra mình không hề chùn bước.
"Em nói đúng."
Dung Mạt ngẩn ngơ nhìn anh cúi người xuống, hai tay chống lên tay vịn xe lăn của cô, nhìn thẳng vào mắt cô, trầm giọng nói: "Nhưng em có từng nghĩ tới chưa, năm đó tôi cứu em ra, không phải để em chịu sự bắt nạt của người khác."
Dung Mạt rõ ràng đã sững sờ.
Hà Vị thầm giơ ngón cái trong lòng tán thưởng Nhiếp Phi Chiến.
Quả không hổ danh là anh Chiến, trình độ dỗ dành người khác ngày càng cao siêu.
Cậu ta cứ tưởng Dung Mạt nghe câu này sẽ nguôi ngoai phần nào, nhưng bất ngờ là bầu không khí giữa hai người vẫn chẳng cải thiện được bao nhiêu, vẫn có chút gượng gạo.
Đặc biệt là lúc ăn cơm, Dung Mạt rõ ràng không có mấy khẩu vị.
Những món Nhiếp Phi Chiến gọi thực ra đều là món cô thích ăn.
Hơn nữa có một số món mấy ngày nay cô cũng từng được ăn rồi.
Nhưng cô không thể hỏi: Này Nhiếp Phi Chiến, những món em ăn gần đây có phải do anh lén lút gửi tới không?
Anh đối tốt với em như vậy, chỉ vì năm xưa từng cứu em một lần thôi sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!