Chương 19: (Vô Đề)

Nhiếp Phi Chiến nhớ lại khuôn mặt vừa thẹn thùng vừa giận dỗi của Dung Mạt khi nằm trong lòng anh, còn cả đôi mắt ngập nước long lanh ấy nữa, sắc mặt anh càng trở nên khó coi.

Hà Vị không nhìn thấy biểu cảm của Nhiếp Phi Chiến, nhưng chỉ cần nghe tiếng hô hấp khựng lại của anh cũng đủ để tưởng tượng ra.

Chắc chắn là đã bắt nạt cô nhóc kia không nhẹ rồi.

Cậu ta tò mò muốn chết. Anh Chiến quanh năm không muốn giao du với phụ nữ, là một gã đàn ông "thẳng" như thép, lúc làm nhiệm vụ cần thiết thì phụ nữ cũng chẳng nương tay, vậy mà có thể bắt nạt một cô gái nhỏ đến mức độ nào chứ?

"Anh chọc cô ấy khóc à?"

Nhiếp Phi Chiến: "…"

Khóc rồi.

Đâu chỉ là khóc, cô còn cắn anh nữa.

Cắn đến mức bản thân cô cũng mệt lả đi.

Hà Vị nói đầy ẩn ý: "Vậy thì khó dỗ lắm đấy nhé."

Từ lúc Nhiếp Phi Chiến vô tình cứu được cô gái nhỏ ấy trong một lần đi làm việc, Hà Vị đã điều tra tiểu thư nhà họ Dung đến tận gốc rễ.

Dung Kích từ nhỏ đã coi cô con gái duy nhất như hòn ngọc quý trên tay mà nâng niu. Vốn dĩ cô cũng giống như bao tiểu thư nhà giàu khác, chỉ là tính cách không thích phô trương. Nhưng năm chín tuổi, cô cùng mẹ gặp tai nạn, mẹ cô qua đời, còn cô phải ngồi trên xe lăn. Kể từ đó, cô gần như cách biệt với thế giới bên ngoài.

Không đến trường, không ra ngoài, không tham gia bất kỳ vòng tròn xã giao nào. Dần dần, rất nhiều người đã quên mất Dung Kích còn có một cô con gái như vậy.

Dung Kích đau đớn mất đi người vợ yêu thương, từ đó càng bảo vệ cô con gái này nghiêm ngặt hơn. Ngoại trừ vụ bắt cóc xảy ra một năm trước khi cô trốn ra ngoài mua hoa vào ngày sinh nhật mẹ, thì những năm qua Dung Mạt gần như không tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Một cô gái xinh đẹp như hoa, mỗi ngày chỉ có thể ngồi trên xe lăn để người khác chăm sóc, tính cách chắc chắn sẽ thay đổi rất nhiều. Nói khó nghe một chút, ở một số phương diện nào đó, tâm lý cũng sẽ có chút khiếm khuyết.

Cô vốn dĩ đã không giống những cô gái bình thường, cho nên chắc chắn không thể dùng cách dỗ dành con gái thông thường để dỗ cô.

Hơn nữa, đừng nói là Dung Mạt, cho dù là những cô gái khác, Nhiếp Phi Chiến cũng chẳng biết dỗ dành là gì.

Hà Vị thật sự không thể tưởng tượng nổi cảnh Nhiếp Phi Chiến hạ mình xuống để dỗ dành một cô gái nhỏ.

"Anh Chiến, hay là anh…"

Điện thoại vang lên một tiếng "cạch" rồi bị ngắt kết nối. Hà Vị nuốt nửa câu còn lại vào trong, trừng mắt nhìn điện thoại một lúc lâu rồi mới nằm xuống.

Nhưng cậu ta mất ngủ. Vừa mất ngủ, trong đầu lại hiện lên chuyện của Nhiếp Phi Chiến và Dung Mạt.

Rồi cậu ta nhớ lại ngày Nhiếp Phi Chiến vô tình cứu Dung Mạt, anh đã gọi điện hỏi cậu ta ở đâu có thể mua được hoa bách hợp.

Lúc đó đã là mười hai giờ đêm, tiệm hoa nào cũng đóng cửa, nhưng giọng điệu của Nhiếp Phi Chiến vô cùng cứng rắn và mất kiên nhẫn: "Tìm cho tôi chỗ nào mua được hoa… Không có? Đập cửa tiệm cũng phải mua cho bằng được!"

Đập tiệm tất nhiên là không thể, loại chuyện đó Nhiếp Phi Chiến cũng sẽ không làm, nhưng nghe giọng điệu đó, Hà Vị biết mệnh lệnh này không thể làm trái.

Cậu ta tra cứu vị trí rồi báo cho anh biết, gần nhất có một quán bar, bên trong có hoa tươi được giao đến từ ban ngày.

Nhiếp Phi Chiến dừng xe rồi lao vào đó, chỉ vì muốn mua hoa mà suýt nữa đã đánh nhau với người ta.

Sau này cậu ta mới biết, ngày Nhiếp Phi Chiến cứu Dung Mạt ra, trùng hợp thay lại là sinh nhật mẹ cô, cô nhất quyết muốn mua một bó hoa tặng mẹ.

Khi cậu ta đến nơi, Dung Mạt đã được cảnh sát đón đi. Còn Nhiếp Phi Chiến vì một nhiệm vụ mà đã ba ngày chưa chợp mắt, đáy mắt vằn lên tia máu, trên người còn mang theo vết thương, lớp ngụy trang trên mặt bị xé bỏ để lộ vẻ cực kỳ mệt mỏi.

Hà Vị vốn định đưa anh về, nhưng anh xuống xe rồi lại bỏ đi.

Lúc đó anh nhận ủy thác đi tìm một đứa trẻ khác, việc cứu Dung Mạt chỉ là sự cố ngoài ý muốn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!