Chương 9: (Vô Đề)

"Lính đánh thuê."

Thẩm Tu Nhiên nhìn cô, gằn từng chữ: "Cậu ta là một lính đánh thuê. Một kẻ quanh năm suốt tháng sống những ngày l**m máu trên lưỡi dao, hoạt động ở những khu vực hỗn loạn nhất thế giới. Trong tay cậu ta nắm giữ không biết bao nhiêu mạng người. Mạt Mạt, cậu ta không giống chúng ta."

Dung Mạt im lặng.

Lính đánh thuê sao?

Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh đêm hôm đó.

Trong nhà kho tăm tối nồng nặc mùi máu tanh, cô bị anh che mắt, ấn đầu vào lồng ngực rắn chắc của mình.

Cô nghe thấy tiếng súng nổ, tiếng gào thét thảm thiết, và cả tiếng dao găm xé toạc da thịt.

Cô sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhưng bàn tay to lớn đang che mắt cô lại vô cùng ấm áp và vững chãi.

"Đừng nhìn."

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai cô, mang theo sự trấn an kỳ lạ: "Sẽ xong nhanh thôi."

Đúng là rất nhanh.

Khi anh buông tay ra, xung quanh đã trở nên yên tĩnh chết chóc.

Cô không nhìn thấy gì cả, nhưng cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc hơn gấp trăm lần.

Anh bế cô lên, bước qua những vũng máu, bước qua những cái xác, đưa cô ra khỏi địa ngục trần gian đó.

"Em biết." Dung Mạt khẽ nói: "Em biết anh ấy là người như thế nào."

"Em biết mà em còn muốn tìm cậu ta?" Thẩm Tu Nhiên không thể tin nổi: "Mạt Mạt, em điên rồi sao? Cậu ta là một kẻ cực kỳ nguy hiểm! Một kẻ giết người không ghê tay!"

"Nhưng anh ấy đã cứu em." Dung Mạt ngẩng đầu nhìn Thẩm Tu Nhiên, ánh mắt kiên định: "Nếu không có anh ấy, em đã chết từ lâu rồi."

"Đó là nhiệm vụ của cậu ta! Có người bỏ tiền thuê cậu ta cứu em!"

"Không phải." Dung Mạt lắc đầu: "Em đã điều tra rồi, lúc đó bố em chưa hề liên lạc được với bất kỳ tổ chức lính đánh thuê nào. Anh ấy đến đó… là vì một lý do khác."

Mặc dù cô không biết lý do đó là gì.

"Thẩm Tu Nhiên, anh nói cho em biết đi." Cô nắm chặt tay vịn xe lăn, giọng điệu gần như cầu xin: "Anh ấy đang ở đâu?"

Thẩm Tu Nhiên nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng thở dài một hơi đầy bất lực.

"Được rồi, anh thua em."

Anh lấy điện thoại ra, bấm một dãy số rồi đưa cho cô xem một địa chỉ.

"Cậu ta đang ở đây."

Huyện lỵ nhỏ bé này về đêm cũng náo nhiệt không kém gì những thành phố lớn, đặc biệt là ở những góc khuất mà ánh sáng pháp luật khó lòng soi rọi tới.

Một tầng hầm bỏ hoang được cải tạo thành sàn đấu boxing ngầm.

Tiếng hò hét, tiếng chửi rủa, tiếng còi hú inh ỏi hòa lẫn với mùi thuốc lá rẻ tiền, mùi mồ hôi và mùi máu tanh tạo nên một bầu không khí cuồng loạn và ngột ngạt.

Ở giữa sàn đấu là một chiếc lồng sắt bát giác.

Hai người đàn ông đang lao vào nhau như những con thú hoang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!