Thông tin truyện
[Đam Mỹ] Che Dấu
-- Mở đầu:
- Buổi chiều hai giờ, đây là lúc mặt trời chói chang nhất, ánh mặt trời chiếu xuống chính giữa sân luyện tập bóng rổ, làm mặt đất trở nên sáng loáng.
Mặc dù trời nóng như vậy cũng có người chịu ở dưới ánh mặt trời đánh bóng rổ. trời khô nóng làm con người trở nên bực bội, nhưng nếu như không thừa dịp thời gian thông khí phát tiết một chút, đến buổi tối cái khô nóng này làm người càng thêm gian nan.
Có phạm nhân trẻ tuổi nóng tính muốn phát tiết tinh lực toàn thân, tất nhiên cũng có phạm nhân lười nhác trốn ở chỗ râm mát không nhúc nhích. Chỉ có điều toàn bộ sân luyện tập chỉ có một chỗ tốt nhất là dưới cây đại thụ thì chỉ có một người. Đó là một phạm nhân rất trẻ, bởi vì gầy gò nên quần áo tù ở trên người cậu trở nên rộng thùng thình, lộ ra cổ và xương quai xanh, da dẻ trắng đến gần như trong suốt.
Tạ Lệ đi tới dựa vào tường, ở bên cạnh Hồ Mẫn Hâm tìm một chỗ miễn cưỡng ngồi xuống. Anh nhìn về phía dưới tàng cây râm mát, nhỏ giọng hỏi Hồ Mẫn Hâm: “Tại sao không ai qua bên đó?”
Bức tường tránh nóng chật ních phạm nhân, tới chậm chỉ có thể đứng dựa vách tường tránh nóng, nhưng dưới bóng cây râm mát ngoại trừ phạm nhân trẻ tuổi kia, cũng không có một người nào.
- Buổi chiều hai giờ, đây là lúc mặt trời chói chang nhất, ánh mặt trời chiếu xuống chính giữa sân luyện tập bóng rổ, làm mặt đất trở nên sáng loáng.
Mặc dù trời nóng như vậy cũng có người chịu ở dưới ánh mặt trời đánh bóng rổ. trời khô nóng làm con người trở nên bực bội, nhưng nếu như không thừa dịp thời gian thông khí phát tiết một chút, đến buổi tối cái khô nóng này làm người càng thêm gian nan.
Có phạm nhân trẻ tuổi nóng tính muốn phát tiết tinh lực toàn thân, tất nhiên cũng có phạm nhân lười nhác trốn ở chỗ râm mát không nhúc nhích. Chỉ có điều toàn bộ sân luyện tập chỉ có một chỗ tốt nhất là dưới cây đại thụ thì chỉ có một người. Đó là một phạm nhân rất trẻ, bởi vì gầy gò nên quần áo tù ở trên người cậu trở nên rộng thùng thình, lộ ra cổ và xương quai xanh, da dẻ trắng đến gần như trong suốt.
Tạ Lệ đi tới dựa vào tường, ở bên cạnh Hồ Mẫn Hâm tìm một chỗ miễn cưỡng ngồi xuống. Anh nhìn về phía dưới tàng cây râm mát, nhỏ giọng hỏi Hồ Mẫn Hâm: “Tại sao không ai qua bên đó?”
Bức tường tránh nóng chật ních phạm nhân, tới chậm chỉ có thể đứng dựa vách tường tránh nóng, nhưng dưới bóng cây râm mát ngoại trừ phạm nhân trẻ tuổi kia, cũng không có một người nào.
Các Chương Mới
Danh Sách Chương
- Chương 1: (Vô Đề)
- Chương 2: (Vô Đề)
- Chương 3: (Vô Đề)
- Chương 4: (Vô Đề)
- Chương 5: (Vô Đề)
- Chương 6: (Vô Đề)
- Chương 7: (Vô Đề)
- Chương 8: (Vô Đề)
- Chương 9: (Vô Đề)
- Chương 10: (Vô Đề)
- Chương 11: (Vô Đề)
- Chương 12: (Vô Đề)
- Chương 13: (Vô Đề)
- Chương 14: (Vô Đề)
- Chương 15: (Vô Đề)
- Chương 16: (Vô Đề)
- Chương 17: (Vô Đề)
- Chương 18: (Vô Đề)
- Chương 19: (Vô Đề)
- Chương 20: (Vô Đề)
- Chương 21: (Vô Đề)
- Chương 22: (Vô Đề)
- Chương 23: (Vô Đề)
- Chương 24: (Vô Đề)
- Chương 25: (Vô Đề)
- Chương 26: (Vô Đề)
- Chương 27: (Vô Đề)
- Chương 28: (Vô Đề)
- Chương 29: (Vô Đề)
- Chương 30: (Vô Đề)
- Chương 31: (Vô Đề)
- Chương 32: (Vô Đề)
- Chương 33: (Vô Đề)
- Chương 34: (Vô Đề)
- Chương 35: (Vô Đề)
- Chương 36: (Vô Đề)
- Chương 37: (Vô Đề)
- Chương 38: (Vô Đề)
- Chương 39: (Vô Đề)
- Chương 40: (Vô Đề)
- Chương 41: (Vô Đề)
- Chương 42: (Vô Đề)
- Chương 43: (Vô Đề)
- Chương 44: (Vô Đề)
- Chương 45: (Vô Đề)
- Chương 46: (Vô Đề)
- Chương 47: (Vô Đề)
- Chương 48: (Vô Đề)
- Chương 49: (Vô Đề)
- Chương 50: (Vô Đề)