Chương 48: (Vô Đề)

Tạ Lệ lái ca nô tiếp tục chạy về phía trước, qua mười phút, từ trong sương mù có một thuyền nhỏ chạy tới. Du Chính Khôn ngồi ở đuôi tàu, hướng về Tạ Lệ phất phất tay.

Hàn Dược ngẩng đầu lên nhìn sang.

Tạ Lệ kéo ông từ trong bao tải ra ngoài, mở dây thừng trên tay ông, nói: "Không nên để cho Thường Quan Sơn biết ông còn sống."

Hàn Dược nghi ngờ không thôi, hỏi: " Rốt cuộc cậu là ai?"

Tạ Lệ không trả lời, đưa Hàn Dược lên thuyền nhỏ của Du Chính Khôn, ném bao tải xuống biển. Anh đứng lên, nhìn Du Chính Khôn gật đầu, sau đó điều khiển ca nô chạy về.

Tài xế và thủ hạ của Thường Tiểu Cát vẫn ở bên bờ biển chờ đợi anh. Tạ Lệ không nói nhảm, rửa vết máu trên tay, bảo tài xế lái xe đưa mình đi về từ đường.

Bên ngoài từ đường, Thường Quan Sơn an bài rất nhiều nhân thủ.

Lúc Tạ Lệ ở ven đường mở cửa xuống xe, cảm giác có ít nhất mười người đang nhìn mình, trong đó có mấy người anh không biết trốn ở nơi nào.

Thường Quan Sơn vốn không hoàn toàn dựa vào Tạ Lệ, mạng của mình là phải nắm trong tay mình. Coi như Tạ Lệ không tìm được Hàn Dược, ngày hôm nay chỉ cần Hàn Dược xuất hiện bên ngoài từ đường, cũng không có cách nào sống sót đi vào.

Tạ Lệ kéo áo khoác, anh nên ăn mặc trang trọng một chút, nhưng cũng không quá quan trọng. Anh còn nghe trên tay mình nhàn nhạt mùi máu tanh, tin tưởng nhất của Thường Quan Sơn cũng nghe được.

Ngày đó buổi trưa ở từ đường, Tạ Lệ quỳ gối trước tượng Quan Công, từ trong tay Thường Quan Sơn tiếp nhận một nén hương, dâng hương rập đầu lạy, chính thức thành người Hồng Phường.

Đỗ Thịnh Liên và Ngô Xán không thể đón được Hàn Dược, kế hoạch hành động phải hủy bỏ, đơn đao hội gió êm sóng lặng trôi qua.

Đỗ Thịnh Liên mượn bệnh về rất sớm, còn Ngô Xán buổi tối hôm đó trên đường trở về bị tai nạn xe cộ, đưa bệnh viện cấp cứu không qua khỏi.

Khi đó Tạ Lệ ngồi ở trên xe Thường Quan Sơn, nghe Thường Tiểu Cát ngồi phía sau nhận điện thoại. Sau đó Thường Tiểu Cát nói cho anh và Thường Quan Sơn biết tin Ngô Xán xảy ra tai nạn xe cộ.

Tạ Lệ từ trong gương chiếu hậu nhìn thấy Thường Quan Sơn ngửa đầu dựa vào lưng ghế dựa, nhắm mắt lại, yên tĩnh, nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.

Ô tô chạy dọc theo bờ hồ Thanh Thủy, trong buồng xe ấm áp yên tĩnh, trong lúc nhất thời cũng không ai nói chuyện, mãi đến khi Thường Quan Sơn hỏi một câu: "Tiểu Gia đâu?"

Tạ Lệ nghe Thường Tiểu Cát nói: "Con bảo Thời Hoằng Tinh coi chừng nó, ngày hôm nay kết thúc đơn đao hội mới cho phép nó tự do hành động."

Thường Quan Sơn lấy kính mắt xuống, xoa bóp sống mũi, ngữ khí bất đắc dĩ nói: "Tiểu Gia này, cả đời cũng không hiểu chuyện."

Thường Tiểu Cát khuyên: "Tiểu Gia còn nhỏ, ba đừng giận nó."

Thường Quan Sơn lắc lắc đầu, mang kính mắt vào, kêu: "Tạ Lệ."

Tạ Lệ đáp một tiếng: "Thường tiên sinh."

Thường Quan Sơn nói: "Trở về hò hét Tiểu Gia."

Tạ Lệ nói: "Tôi biết rồi, Thường tiên sinh."

Thường Quan Sơn lại nói tiếp: "Nó không biết đúng mực nhưng cậu phải biết. Nếu như nó động thủ đánh cậu, cậu cản lại là được rồi, không nên đánh nó."

Tạ Lệ trầm mặc một lúc, nói: "Tôi không có đánh cậu ấy, Thường tiên sinh."

Thường Quan Sơn chậm rãi nói: "Nó là con trai của tôi, cậu hiểu đúng mực là tốt rồi."

Trở lại Thường gia trời đã khuya.

Thường Tiểu Cát cùng Thường Quan Sơn đi về nhà chính, Tạ Lệ một mình đi về phía sau, xa xa nhìn thấy phòng của Thường Tiểu Gia trên lầu hai tắt đèn.

Tạ Lệ có linh cảm xấu. Thường Tiểu Gia ở nhà chưa bao giờ tắt đèn.

Vừa đi tới lầu một vẫn chưa vào cửa Tạ Lệ nhìn thấy Thời Hoằng Tinh vừa gọi điện thoại vừa vội vàng chạy ra ngoài. Cậu ta nhìn thấy Tạ Lệ liền ngừng lại, nói hai câu với người trong điện thoại rồi cúp máy. Sau đó cậu ta nói với Tạ Lệ: "Gia thiếu lái xe đi ra ngoài."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!