Chương 20: (Vô Đề)

Tạ Lệ đi tới bồn tắm ngồi chồm hỗm xuống, nắm lấy tay Thường Tiểu Gia.

Thường Tiểu Gia tránh được, cậu dùng cánh tay ôm hai chân, cằm để lên đầu gối, sắc mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm nước đã lạnh trong bồn tắm.

Tạ Lệ nói: "Nước rất lạnh."

Thường Tiểu Gia không nhìn anh.

Tạ Lệ lại nói: "Tiểu Gia, xin lỗi."

Thường Tiểu Gia lạnh như băng nói: "Tại sao anh không đi chết đi?"

Tạ Lệ khom lưng nhìn Thường Tiểu Gia: "Tôi không muốn chết, tôi chết một mình cậu ở trong bồn tắm không ra, đến cuối cùng cũng sẽ chết thôi."

Thường Tiểu Gia không nói lời nào.

Tạ Lệ nói chuyện rất ôn hòa: "Cậu có biết thi thể ngâm lâu trong nước rất đáng sợ hay không? Nó sẽ trướng lên rất lớn, con ngươi lồi ra, da thịt hư thối chảy ra mủ sền sệt."

Đôi môi Thường Tiểu Gia chậm rãi mím chặt.

Tạ Lệ biết cậu sợ, đứng dậy cúi đầu nhìn cậu: "Tôi đi ra ngoài tắt đèn phòng vệ sinh."

Thường Tiểu Gia ngẩng đầu lên.

Tạ Lệ đưa hai tay ra: "Lại đây, Tiểu Gia."

Thường Tiểu Gia hô hấp trầm trọng, lồng ngực kịch liệt phập phồng, Tạ Lệ cảm thấy cậu như một con cá nóc đang nổi giận, nhưng mà Thường Tiểu Gia vẫn nắm lấy tay Tạ Lệ đứng lên.

Tạ Lệ nửa tha nửa ôm đưa cậu ra khỏi bồn tắm, trước hết cởi quần áo ướt sũng lạnh lẽo trên người cậu ra, lại dùng khăn tắm lau nước trên người và tóc cho cậu.

Mãi cho đến nằm ở trên giường toàn thân Thường Tiểu Gia vẫn lạnh lẽo, Tạ Lệ không thể làm gì khác là cởi hết quần áo ôm cậu vào trong ngực, dùng thân nhiệt của mình ủ ấm cậu, còn bàn tay thì xoa xoa lưng cậu.

Thường Tiểu Gia âm trầm nói: "Anh muốn giết tôi."

Tạ Lệ nói: "Là cậu động thủ muốn giết tôi trước."

Thường Tiểu Gia hô hấp vẫn hơi lạnh, mặt kề sát ở trong lồng ngực Tạ Lệ: "Anh mắng tôi."

Tạ Lệ trầm mặc một chút, ngữ khí có chút oan ức: "Cậu đá trứng của tôi, cậu có biết tôi rất đau không?"

Thường Tiểu Gia không trả lời, Tạ Lệ thẳng thắn duỗi tay nắm chặt "thằng bé" phía dưới của cậu, Thường Tiểu Gia bắt đầu giãy dụa.

Tạ Lệ nói: "Biết rất đau hay không?"

Thường Tiểu Gia không nói lời nào.

Vì vậy Tạ Lệ lại nói: "Sau này có chuyện phải nói rõ ràng, không được chưa biết đúng sai mà động thủ trước, tôi cũng biết đau. Cậu đánh tôi đau, tôi sẽ ra tay không có chừng mực."

Thường Tiểu Gia khẽ hừ một tiếng.

Tạ Lệ gọi cậu: "Tiểu Gia, Tiểu Gia..."

Thường Tiểu Gia nhảy mũi hai cái.

Tạ Lệ cúi đầu, dựa vào ánh đèn nhìn cậu, nói: "Bị cảm."

Thường Tiểu Gia giơ tay bóp mũi, hô hấp bắt đầu không thông, cậu giãy dụa rời khỏi lồng ngực Tạ Lệ nằm ngửa ra há mồm thở.

Tạ Lệ một tay đỡ đầu, nhìn cậu: "Có thuốc không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!