Từ cục cảnh sát đi ra đã rất khuya, đường phố quạnh quẽ không một người qua lại, Tạ Lệ nhìn thấy Thời Hoằng Tinh đứng ở ven đường bên cạnh một chiếc xe đang chờ họ.
Luật sư nhìn thấy Thường Tiểu Gia không muốn nói chuyện với mình, vì vậy đi đến trao đổi với Thời Hoằng Tinh.
Thường Tiểu Gia cũng không thèm nhìn họ, đi dọc theo lề đường.
Tạ Lệ nhìn Thời Hoằng Tinh, thấy cậu ta nhìn Thường Tiểu Gia nhưng vẫn nói chuyện với luật sư, nên anh tự mình đuổi theo Thường Tiểu Gia.
"Tiểu Gia." Tạ Lệ gọi cậu, đi tới bên cạnh Thường Tiểu Gia.
Hai tay Thường Tiểu Gia đặt trong túi áo khoác, hai mắt vô thần nhìn ra xa, bước chân kéo dài không ngừng ma sát với mặt đường, cậu nói: "Luật sư nói với tôi, thuốc trong lọ kia không phải ma tuý, chỉ là vitamin."
Tạ Lệ cũng không cảm thấy bất ngờ, từ đầu anh đối với chuyện này tràn ngập hoài nghi, cho dù Thường Tiểu Cát bảo anh liên hệ buôn ma túy hay là chỉ đơn thuần giao thuốc vitamin đều không bình thường. Nếu không phải thử xem thành ý của anh, thì cũng là muốn chỉnh anh.
Thường Tiểu Gia dừng bước, nhìn về phía Tạ Lệ: "Có phải anh đã biết?"
Tạ Lệ nói: "Tôi không biết." Thế nhưng anh không nói mình hoài nghi. Nếu như Thường Tiểu Cát đưa cho anh ma tuý thật, với số lượng lớn như vậy tất nhiên có giá trị không nhỏ. Thường Tiểu Cát không có lý do mạo hiểm như thế hại chết anh. Hơn nữa dù sao quán bar Chuông Gió cũng là sản nghiệp Hồng Phường nếu việc này lộ ra sẽ liên lụy đến rất nhiều người.
Thường Tiểu Gia nói: "Tôi muốn giết Thường Tiểu Cát."
Tạ Lệ nhìn thấy Thời Hoằng Tinh lái xe ở phía sau họ không xa, anh ôm Thường Tiểu Gia, vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu, nhẹ giọng nói: "Tôi giúp cậu, cậu chớ làm loạn."
Thường Tiểu Gia nhấc hai tay bắt được ống tay áo Tạ Lệ, cậu nói: "Là hắn và mẹ hắn hại chết mẹ tôi."
Tạ Lệ hơi sững sờ: "Là bọn họ hại chết mẹ cậu?"
Giọng nói Thường Tiểu Gia băng lãnh: "Nếu như người đàn bà kia không sinh Thường Tiểu Cát, mẹ tôi cũng sẽ không tức giận đến bị bệnh."
Tạ Lệ thở dài, ấn đầu cậu trên vai mình, nói: "Không có chuyện gì, bọn họ sẽ có báo ứng."
"Báo ứng?" Thường Tiểu Gia nhẹ nhàng lặp lại.
Tạ Lệ nói: "Trên thế giới này những người làm chuyện xấu đều phải nhận báo ứng."
Đột nhiên Thường Tiểu Gia ngẩng đầu lên: "Chúng ta cũng nhận báo ứng sao?"
Tạ Lệ hỏi cậu: "Chúng ta đã làm chuyện xấu gì?"
Thường Tiểu Gia rất nghiêm túc suy nghĩ, cậu hỏi Tạ Lệ: "Tại sao anh lại ngồi tù? Tôi không nhớ rõ."
Tạ Lệ nói: "Tôi hợp tác làm ăn bị người hãm hại, cho nên tôi đánh hắn bị thương."
Nói xong, anh cầm lấy tay Thường Tiểu Gia, hỏi: "Tại sao cậu ngồi tù? Để tôi xem cậu có bị báo ứng hay không."
Thường Tiểu Gia nói: "Tôi đem cô gái kia về nhà."
Tạ Lệ truy hỏi cậu: "Cậu mang phụ nữ về nhà làm cái gì? Cậu cũng không thích phụ nữ?"
Thường Tiểu Gia giống như là lâm vào hồi ức: "Ngày đó tôi đi quán bar uống rượu, tâm tình không tốt, cô gái kia là một nhân viên tiếp thị rượu, cô ta chủ động tới tìm tôi."
Tạ Lệ nghĩ thầm, Trần Hải Mạn được tin có người ở quán bar Chuông Gió buôn ma túy, có lẽ là kiểu ma tuý mới lúc trước anh phát hiện ra. Sau đó cô nằm vùng đi đến quán bar điều tra khởi nguồn ma túy. Ở đây cô đụng phải Thường Tiểu Gia. Có thể cô nhận ra thân phận Thường Tiểu Gia, chủ động đến gần muốn hỏi thăm tin tức.
Anh hỏi Thường Tiểu Gia: "Sau đó thì sao?"
Thường Tiểu Gia nói: "Sau đó cô ấy uống say, nói muốn về nhà với tôi. Tôi liền đem cô ta về nhà. "
Tạ Lệ cảm thấy kỳ quái: "Cô ta uống bao nhiêu mà say?"
Thường Tiểu Gia lắc đầu:"Tôi không nhớ rõ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!