Cô gái kia cuống quít mở cửa xuống xe.
Tạ Lệ thẳng thắn ôm Thường Tiểu Gia ném qua chỗ kế bên còn mình thì ngồi ở chỗ điều khiển.
Thời Hoằng Tinh lo lắng ở ngoài cửa xe dò hỏi: "Tạ Lệ?"
Tạ Lệ ra dấu hiệu OK, sau đó đạp mạnh cần ga khởi động xe, chạy đến gần xe Đại Hào dừng lại.
Đại Hào quay cửa xe xuống, nhìn họ, nói: "Thường Tiểu Gia mày làm sao vậy? Tự mình không dám gọi con chó của mình tới giúp?"
Cô gái tóc dài ngồi ở vị trí phó lái bên cạnh hắn mím môi cười.
Thường Tiểu Gia thò người ra lạnh lùng nói: "Bởi vì mày còn chưa đủ tư cách, nếu không gọi chủ nhân Hoắc Chiếu Ninh của mày đến? Tao xem mày vẫn chưa tính là con chó Hoắc Chiếu Ninh nuôi, nhiều nhất là Hoắc Chiếu Ninh nuôi một con heo."
Sắc mặt Đại Hào đột nhiên chìm xuống.
Tạ Lệ đóng cửa xe lại, không cho Thường Tiểu Gia tiếp tục cãi nhau với Đại Hào.
Thường Tiểu Gia nói mà không có biểu cảm gì: "Để cho tôi lái."
Tạ Lệ giơ tay lau vết máu trên môi, sau đó chùi vết máu vào tay lái, anh nói: "Không được."
Thường Tiểu Gia hỏi: "Khác nhau ở chỗ nào?"
Tạ Lệ nhìn chằm chằm phía trước, thấy người phát lệnh ưỡn cái bụng đứng ở ven đường, cầm trong tay một khẩu súng chậm rãi giương cao, nói với Thường Tiểu Gia: "Em uống rượu."
Thường Tiểu Gia sững sờ, lạnh lùng nói: "Bệnh thần kinh."
Tạ Lệ nghĩ, Thường Tiểu Gia uống rượu, còn mình lại mệt nhọc điều khiển xe. Tạ Lệ lắc đầu, cố gắng tập trung tinh thần cao độ, nhìn đường núi phía trước đen kịt.
Người phát lệnh cười cười, nổ súng.
Nghe thấy tiếng súng, Tạ Lệ nghĩ thầm súng trong tay người kia có thể là súng thật, sau đó chân dùng sức đạp cần ga, xe chạy như bay đem toàn bộ náo loạn để ra phía sau.
Đại Hào xuất phát nhanh hơn họ, xe vượt mặt họ, động cơ phát ra âm thanh rất to, bay nhanh về phía đỉnh núi.
Tạ Lệ theo sát Đại Hào, rõ ràng thần sắc căng thẳng, vẫn còn phân tâm hỏi Thường Tiểu Gia: "Đường đi thế nào?"
Thường Tiểu Gia dựa vào lung ghế, cảm thụ lúc ô tô tăng tốc cường liệt đẩy lưng của mình, cậu nói: "Anh đường cũng không biết? Anh điên rồi sao?"
Tạ Lệ nói: "Không sao, chúng ta cùng hắn."
Thường Tiểu Gia cả giận nói: "Chúng ta không thể thua! Anh vượt qua hắn cho tôi! Đường đua là từ nơi này đến đỉnh núi, đến đó lấy áo lót trở về."
"Cái gì áo lót?" Tạ Lệ không nghe Thường Tiểu Gia nói rõ, kỳ quái hỏi.
Thường Tiểu Gia nói: "Đến liền biết."
Tạ Lệ không tiếp tục nói nữa, anh cũng không có ý định thử trước khi đến đỉnh núi vượt qua đối thủ. Anh không biết đường lên núi Kỳ Phong như thế nào, con đường này không có đèn đường, một bên dựa vào vách núi, một bên là vòng bảo hộ, không chú ý một chút là có thể rơi xuống sườn núi, chỉ sợ lúc đó người xe khó giữ được. Anh một đường theo thật sát Đại Hào không cho hắn vượt mình quá xa, cũng dựa vào đèn xe phán đoán con đường phía trước.
Thường Tiểu Gia cũng không nói.
Trên thực tế kỹ thuật lái xe của Đại Hào tuyệt đối không kém, Tạ Lệ phải hết sức chăm chú mới có thể theo kịp xe phía trước. Sơn đạo gồ ghề uốn lượn, cua rất gắt, có lúc thân xe chạy sát vòng bảo hộ. Đại Hào có vẻ quyết tâm liều chết, xe chạy như bay, may là trong đêm khuya không có xe chạy phía đối diện, bằng không sợ sớm đã xảy ra chuyện.
Lần trước Tạ Lệ lái xe là đuổi bắt tù nhân trốn trại, lúc đó người lái xe cũng liều chết lao nhanh như thế này, nhưng anh vẫn luôn gắt gao bám chặt, dù như thế nào cũng không cho đối phương bỏ rơi mình. Khi đó người đồng nghiệp ngồi ở bên cạnh sắc mặt trắng bệch, tóm chặt lấy tay nắm cửa xe, nói Tạ Lệ bắt phạm nhân mạng cũng không để ý. Lần này, Tạ Lệ nghĩ thầm, mình vì Thường Tiểu Gia cũng không muốn sống nữa.
Lúc bình thường chạy xe gần một giờ mới có thể chạy tới đỉnh núi, nhưng hơn 20 phút họ đã lái tới.
Tạ Lệ nhìn thấy trên đỉnh núi có một vùng đất rộng rãi đủ để xe quay đầu, đã có vài người đứng ở đó, trong đó có hai cô gái trẻ cầm trong tay áo lót của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!