Chương 29: (Vô Đề)

Ngày đó Tạ Lệ lái xe chở Thường Tiểu Gia đi ra ngoài rất sớm, cho nên buổi chiều Tạ Lệ cũng rất sớm lái xe chở Thường Tiểu Gia về cho kịp bữa cơm chiều.

Thường Tiểu Gia xuống xe ở sân biệt thự phía trước, đứng ở cửa xe cúi người nhìn Tạ Lệ ở trong xe.

Tạ Lệ nói với cậu: "Đi thôi, tôi sẽ gọi điện thoại kêu nhà bếp đưa cơm tối đến cho tôi."

Thường Tiểu Gia gật gật đầu, cậu ngẩng đầu lên, thần sắc tối tăm nhìn ngôi biệt thự ba tầng trước mặt, đi vào cửa trước.

Tạ Lệ chạy xe vào gara, xoay chìa khóa trong tay trở về chỗ của Thường Tiểu Gia, anh dùng điện thoại bàn ở tiền sảnh gọi nhà bếp bảo họ đưa tới một phần cơm tối. Ngày thường thì Thường Tiểu Gia không cùng mẹ kế và anh trai ăn cơm, nếu như ở nhà ăn cơm, đều là gọi điện thoại bảo nhà bếp đưa đến.

Nói chuyện điện thoại xong, Tạ Lệ đi về phía lầu hai, còn chưa bước lên cầu thang anh nhìn thấy Thường Quan Sơn ngồi trên ghế salon ở phòng tiếp khách.

Lập tức trong lòng Tạ Lệ căng thẳng, bước chân chậm lại, nói: "Thường tiên sinh, Gia thiếu đã ở nhà trước chờ ăn cơm tối."

Thường Quan Sơn mỉm cười, nói với Tạ Lệ: "Tôi không phải đến tìm Tiểu Gia, tôi tới tìm cậu, lại đây ngồi đi."

Tạ Lệ hít sâu một hơi, chậm rãi đi tới ngồi đối diện với Thường Quan Sơn: "Thường tiên sinh chuyện gì?"

Thường Quan Sơn quan sát anh, tầm mắt không lạnh lùng như tối hôm qua, được cho là ôn hòa: "Cậu tên là Tạ Lệ, người thành phố Sùng Phong, là quân nhân xuất ngũ, từng làm kinh doanh nhưng đáng tiếc bị đối tác đào hầm, bởi vì trả thù hại người bị bắt, lúc nhốt ở ngục giam Ngư Đảo quen biết Tiểu Gia."

Đây là thân phận của Tạ Lệ được an bày khi đến Hải Cảng nằm vùng, Thường Quan Sơn chỉ có thể tra được như vậy.

Tạ Lệ gật gật đầu: "Đúng vậy."

Thường Quan Sơn ngồi dựa vào ghế sa lon, gác một chân, hai tay nắm lấy nhau đặt ở trên đùi: "Cậu mới 26 tuổi."

Tạ Lệ nói: "Phải."

Thường Quan Sơn cười cười: "Quá trẻ tuổi."

Tạ Lệ đáp: "Kỳ thực cũng không tính trẻ."

Thường Quan Sơn gật đầu: "Bởi vì từng trải nhiều, người trẻ tuổi từng trải nhiều là chuyện tốt cũng là chuyện xấu."

Tạ Lệ nghe không nói gì.

Thường Quan Sơn hỏi anh: "Có tính toán gì?"

Tạ Lệ trầm giọng nói: "Tôi muốn ở bên cạnh Gia thiếu, còn muốn vào Hồng Phường làm chút chuyện."

Ngữ khí Thường Quan Sơn không nhanh không chậm: "Là theo chân Gia thiếu hay là vào Hồng Phường làm việc, cậu phải phân biệt rõ ràng."

Tạ Lệ nhìn lão.

Mặc dù không còn trẻ nhưng Thường Quan Sơn vẫn là người đàn ông anh tuấn, tuổi tác làm cho khí chất lắng đọng trầm ổn, thậm chí tướng mạo của lão so với con trai lớn Thường Tiểu Cát – người con tướng mạo tương tự còn có mị lực hơn. Lão nói chuyện với Tạ Lệ thái độ không giống tối hôm qua nói chuyện với Thường Tiểu Gia. Lão nói chuyện với Thường Tiểu Gia giống như đang dỗ dành trẻ em, còn đối với Tạ Lệ, giống như là một người lớn bình thường tràn ngập quan tâm.

Thường Quan Sơn nói với Tạ Lệ: "Cùng Tiểu Gia chính là bán thân thể của mình, tuy rằng cậu có cái này là tiền vốn, nhưng tôi cảm thấy tiền vốn của cậu còn rất nhiều, thân thể là thứ không nên lấy ra bán, như vậy làm giảm giá trị của cậu, cậu cảm thấy thế nào?"

Tạ Lệ mím chặt môi, qua một hồi lâu anh mới lên tiếng: "Gia thiếu mất ngủ rất nghiêm trọng, ở trong ngục cũng như vậy, tôi không hy vọng giá trị của mình chỉ là ngủ với cậu ấy, nhưng nếu như cậu ấy cần tôi, tôi cũng không bỏ cậu ấy được."

Thường Quan Sơn chậm rãi gật đầu, nói với Tạ Lệ: "Cậu cũng là đứa trẻ tốt. Nhưng thời gian lâu dài, chỉ có thể chiều hư Tiểu Gia, trị ngọn không trị gốc, tôi không hi vọng hai người tiếp tục như thế."

Mười ngón tay Tạ Lệ giao nhau để ở trước người: "Thường tiên sinh hi vọng tôi làm thế nào?"

Thường Quan Sơn nói: "Kỳ thực tôi cảm thấy cậu rất được, Tiểu Gia cũng yêu thích cậu, tôi cũng muốn để cậu bên cạnh Tiểu Gia, thế nhưng tôi muốn cậu tạm thời dời ra ngoài một quãng thời gian, một là để cho Tiểu Gia bình tĩnh một chút, hai là khoảng thời gian này vừa vặn tôi ở nhà, có thể cùng Tiểu Gia đi gặp bác sĩ, nghĩ biện pháp chữa trị mất ngủ cho nó.

Nếu như cuối cùng Tiểu Gia vẫn cảm thấy không được, chúng ta sẽ tiếp tục ngồi xuống thương lượng, cậu thấy được không?"

Tạ Lệ thở dài một hơi. Lúc trước anh đã từng nghĩ có lẽ Thường Quan Sơn sẽ không coi ai ra gì bảo anh cút đi, nhưng không ngờ đối phương lại chọn phương thức như vậy, dùng thân phận cha của Thường Tiểu Gia vẻ mặt ôn hòa thương lượng với anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!