Chương 75: (Vô Đề)

Thường Tiểu Gia lấy một quyển sổ nhỏ trong túi áo nhét vào trong lưng quần Tạ Lệ, sau đó kéo quần, cài nút lại.

Tạ Lệ hỏi cậu: "Thứ gì?"

Thường Tiểu Gia không nói lời nào, chỉ lắc lắc đầu, ngay sau đó lại dùng sức cắn chặt đôi môi Tạ Lệ.

Cái hôn này giằng co rất lâu, sau đó Thường Tiểu Gia nâng mặt Tạ Lệ lên nhìn anh.

Thời gian không biết trôi qua bao lâu, bất ngờ điện thoại của Thường Tiểu Gia đặt trên giường vang lên, cậu chạy ra khỏi nhà tắm, nhận điện thoại.

Tạ Lệ không biết ai gọi điện thoại tới, anh chỉ nghe Thường Tiểu Gia liên tục "Ừ" hai tiếng, sau đó nói: "Em nghĩ biện pháp trở về đây."

Cúp điện thoại, Thường Tiểu Gia bắt đầu đi tới đi lui trong phòng.

Tạ Lệ cảm thấy nóng nảy trong lòng, anh không hiểu rõ. Có lẽ đây là trực giác của một người ở bên bờ sinh tử.

Thường Tiểu Gia hiển nhiên cũng lâm vào loại nóng nảy này.

Không bao lâu, có người từ bên ngoài dùng chìa khóa mở cửa.

Tạ Lệ không nhìn thấy là ai, thế nhưng ngay sau đó anh nghe được giọng nói của Thời Hoằng Tinh.

Thường Tiểu Gia hỏi Thời Hoằng Tinh: "Ba anh đang tính toán gì?"

Thời Hoằng Tinh nói: "Ông ấy đang gọi điện thoại, hẳn là muốn tìm người đem chuyện này đè xuống, không phải vạn bất đắc dĩ, ông ấy sẽ không rời khỏi Hải Cảng."

Thường Tiểu Gia trầm mặc một lúc, nói với Thời Hoằng Tinh: "Em nghĩ biện pháp đem anh ấy ra ngoài đi."

Thời Hoằng Tinh nói: "Vào lúc này quá khó khăn."

Thường Tiểu Gia nói: "Có biện pháp, anh đi ra ngoài trước, em chú ý động tĩnh, nắm thời cơ. Em quên chúng ta khi còn bé làm thế nào từ trong nhà chạy ra ngoài?"

Thời Hoằng Tinh nói: "Anh thì sao?"

Thường Tiểu Gia nói: "Anh là con của lão."

Tạ Lệ có dự cảm không tốt, từ trong nhà tắm anh nói vọng ra: "Tiểu Gia? Em vô đây!"

Thường Tiểu Gia không trả lời.

Một lúc sau, Tạ Lệ nhìn thấy Thường Tiểu Gia đứng ở cửa phòng tắm, trên người đã mặc áo khoác, yên lặng nhìn anh, quay người đi.

Tạ Lệ gọi: "Em trở về!"

Cửa phòng mở ra rồi rất nhanh đóng lại.

Thời Hoằng Tinh đi vào phòng vệ sinh, thoạt nhìn cũng không gấp, cậu ta ngồi ở thành bồn tắm nhìn Tạ Lệ.

Tạ Lệ nói: "Cậu thả tôi ra, tôi đi tìm Tiểu Gia."

Thời Hoằng Tinh trầm giọng hỏi: "Cùng chết sao? Không đúng, Gia thiếu sẽ không chết, anh đi chỉ chịu chết mà thôi."

Tạ Lệ hô hấp trầm trọng.

Thời Hoằng Tinh lấy chìa khóa, mở còng tay cho Tạ Lệ, thấp giọng nói: "Tạ Lệ, tôi dẫn anh tránh né camera theo dõi đi ra ngoài, anh nhất định không thể xằng bậy, biết không?"

Tạ Lệ nhìn cậu ta.

Thời Hoằng Tinh nói: "Anh suy nghĩ cho Gia thiếu đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!