Trước khi đi, Du Chính Khôn yêu cầu Tạ Lệ phải ưu tiên an toàn của mình tạm thời không hành động, nếu như xác định Thường Quan Sơn không bỏ qua, thì phải lập tức ngưng hẳn nhiệm vụ nằm vùng.
Tạ Lệ trở lại nhà Hồ Mẫn Hâm, nhờ Hồ Mẫn Hâm giúp mình dò la xem có tin tức của Thường Tiểu Gia hay không.
Hồ Mẫn Hâm đi ra ngoài hỏi thăm khắp nơi, qua hai ngày mai nói cho anh biết, sau đêm anh đi thì không có tin tức gì của Thường Tiểu nữa.
"Không có tin tức nữa?" Tạ Lệ ngồi trên ghế sa lon, ngón cái tay phải vuốt nhẹ đôi môi.
Hồ Mẫn Hâm nói: "Đúng vậy, mấy ngày nay đều không xuất hiện."
Tạ Lệ nhíu mày, hỏi: "Không nhìn thấy Thời Hoằng Tinh?"
Hồ Mẫn Hâm mờ mịt hỏi: "Thời Hoằng Tinh là ai?"
Tạ Lệ lắc lắc đầu, cân nhắc hồi lâu, mới nói: "Đêm nay tôi với anh cùng đi ra ngoài, đi Chuông Gió một chuyến."
Hồng Phường kinh doanh quán bar Chuông Gió đã nhiều năm, rất nổi tiếng. Có rất nhiều người từ nơi khác tới Hải Cảng đều ghé quán bar Chuông Gió ngồi một chút. Chính vì thế, sao khi Thường Tiểu Gia tiếp nhận quán bar thay đổi quản lý mới gây tiếng vang lớn trong Hồng Phường đến như vậy.
Lúc trước Trần Hải Mạn cũng vì điều tra tin tức về ma túy mà trà trộn vào quán bar này.
Hồ Mẫn Hâm nhát gan, lo lắng Tạ Lệ đi ra ngoài sẽ xảy ra chuyện, khuyên nhủ: "Tuy rằng tôi không nghe thấy tin tức, thế nhưng không phải Thường Quan Sơn không phái người tìm cậu, tôi thấy cậu nên cẩn thận một chút, không nên đi ra ngoài."
Tạ Lệ nói với y: "Không có chuyện gì, tôi đi một mình, anh không cần lo lắng."
Hồ Mẫn Hâm sửng sốt vội vàng nói: "Không phải tôi sợ cậu liên lụy."
Tạ Lệ đứng lên, cười vỗ vỗ vai y: "Không phải sợ liên lụy anh, tôi sợ anh cũng bị Thường Quan Sơn theo dõi các ngay cả nơi ở tôi cũng không còn. Yên tâm, tôi không có việc gì."
Buổi tối, trong quán bar Chuông Gió người đến người đi tấp nập, Tạ Lệ đội mũ bóng chày đeo kính râm che nửa mặt, nếu không nhìn kỹ khó có thể nhận ra anh.
Anh ngồi gần quầy bar kêu một ly bia, uống hai ngụm mới kéo người phục vụ, hỏi: "Đêm nay chủ của cậu có đến không?"
Người phục vụ kia là một sinh viên, sau khi Thường Tiểu Gia ra tù mới tuyển vào, không quan hệ gì với Hồng Phường. Lúc tuyển cậu ta vào vừa vặn Tạ Lệ cũng ở đó.
Người phục vụ ngẩn người, ánh đèn lấp loé chiếu vào mặt Tạ Lệ lúc sáng lúc tối, mũ bóng chày cắt xuống tạo thành bóng tối, vì vậy cậu ta cũng không nhận ra anh, chỉ nói: "Hai ngày nay ông chủ không có tới."
Tạ Lệ buông tay ra, mỉm cười nói: "Cảm ơn."
Anh ngồi trở lại tiếp tục uống, uống hết, ly vẫn không để trên quầy bar.
Người phục vụ hỏi anh muốn một ly nữa hay không.
Tạ Lệ lắc lắc đầu, anh đứng lên dự định đi. Mới vừa quay người lại anh nhìn thấy Thời Hoằng Tinh xuất hiện ở cửa quán bar.
Thời Hoằng Tinh mặc âu phục thắt ca
-ra
-vat, dừng bước ở cửa lớn, tầm mắt chậm rãi đảo qua đại sảnh quán bar.
Tạ Lệ đè ép vành mũ, dự định đi về phía cậu ta.
Đột nhiên Tạ Lệ dừng bước, bởi vì anh nhìn thấy sau lưng Thời Hoằng Tinh là Thường Tiểu Cát từ cửa quán bar đi vào.
Tạ Lệ dừng bước lại làm bộ vô tình lên tiếng chào hỏi một cô gái trẻ đi ngang qua mình: "Chào người đẹp."
Cô gái kia là một nhân viên tiếp rượu, nghe Tạ Lệ bắt chuyện lập tức lại gần kéo tay Tạ Lệ nhìn mặt anh, phát hiện sau mắt kính gọng đen là một gương mặt anh tuấn nên vui vẻ nói chuyện: "Anh đẹp trai, uống rượu không?"
Tạ Lệ ôm cô quay người, nói: "Đi thôi, mời em uống rượu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!