Lực lượng cảnh sát của Hải Cảng phái người đến thành phố Sùng Phong, ở cục cảnh sát thành phố lấy lời khai Thường Tiểu Gia và Thời Hoằng Tinh. Đồng thời họ cũng phái người liên lạc với cảnh sát biên cảnh tây nam, cùng liên hợp phái nhân viên thâm nhập khu vực rừng mưa, dựa theo lời của Thường Tiểu Gia tìm được thi thể của Thường Quan Sơn.
Hiện trường tìm được thi thể rất khốc liệt, thoạt nhìn như phát sinh tranh chấp liệt, bắn giết nhau, ngoại trừ Thường Quan Sơn, còn có bốn bộ thi thể khác, toàn bộ là người Hải Cảng, là thủ hạ của Thường Quan Sơn.
Thường Quan Sơn đã chết thật, hơn nữa chết rất thảm, thi thể bị thú hoang gặm nhấm một phần, nếu như không phải lực lượng cảnh sát tìm được, rất có thể cuối cùng hài cốt cũng không còn.
Đối diện cục cảnh sát thành phố Sùng Phong là một quảng trường nhỏ, thời tiết lạnh nên quảng trường nhỏ không có nhiều người, chỉ có mấy bác gái kiên trì đang nhảy điệu quảng trường.
Thường Tiểu Gia cho lời khai xong đi ra, cùng Thời Hoằng Tinh ngồi trên bật thang ở quảng trường nhỏ. Mong chờ nhìn cửa cục cảnh sát đối diện, chờ Tạ Lệ tan tầm.
Sau khi Thời Hoằng Tinh rời khỏi thành phố Hải Cảng không mặc tây trang đen nữa, cậu ta cũng giống Thường Tiểu Gia mặc áo khoác rộng rãi, phía dưới là quần bò và giày thể thao. Lúc Thường Tiểu Gia nhìn chằm chằm cục cảnh sát thì Thời Hoằng Tinh mặt không thay đổi nhìn cậu.
Thường Tiểu Gia nói: "Đừng nhìn anh."
Thời Hoằng Tinh quay đầu nhìn về phía các bác gái đang khiêu vũ.
Thường Tiểu Gia ngồi lâu, thẳng lưng chậm rãi xoay người, hai tay ôm trước ngực, cong người ngồi thành một đoàn, cậu nói: "Anh nhìn thấy Tạ Lệ lần đầu tiên là ở đây."
Thời Hoằng Tinh nhìn cậu.
Thường Tiểu Gia nhìn về phía trước: "Em còn nhớ năm anh trốn nhà đi không?"
"Nhớ." Thời Hoằng Tinh nói: "Chúng em tìm anh rất lâu, em còn bị Thường tiên sinh phạt quỳ."
Thường Tiểu Gia nói: "Anh một mình đến thành phố này, khi đó anh mới mười ba tuổi."
Thời Hoằng Tinh nói: "Em biết, nhưng em không biết khi đó anh gặp Tạ Lệ."
Thường Tiểu Gia giơ tay nâng mặt: "Tiền của anh mang theo bị người ta đánh cắp. Anh đi tới đây, nhìn thấy cục cảnh sát, anh nghĩ có nên đi vào báo cảnh sát hay không, sau đó lại đụng phải Tạ Lệ."
"Khi đó anh ta bao nhiêu tuổi?" Thời Hoằng Tinh hỏi.
Thường Tiểu Gia cười cười, ánh mắt vẫn như cũ nhìn về phía trước: "Mười tám tuổi. Anh ấy mới vừa tốt nghiệp trung học, thi đậu trường cảnh sát, anh ấy nói mình là cảnh sát, hỏi anh cần giúp gì hay không? Anh nói, mình bị trộm tiền, anh ấy dẫn anh đi tìm tên trộm, tụi anh ở trên đường tìm một vòng, nhưng không tìm được người."
Thời Hoằng Tinh nói: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó bà nội gọi điện thoại bảo anh ấy về ăn cơm, anh ấy cho anh hết hai mươi đồng trong người, mới đi."
"Anh ta không nhớ anh."
"Khi đó anh mới mười ba tuổi."
"Nhưng anh còn nhớ anh ấy."
"Bởi vì khi đó anh ấy đã mười tám tuổi."
Thời Hoằng Tinh trầm mặc.
Thường Tiểu Gia tiếp tục nói: "Từ đó anh chỉ nghĩ đến anh cảnh sát đẹp trai này, sau đó anh muốn làm cảnh sát, muốn tự tay bắt ba của mình, muốn đứng ở trên tòa án chỉ chứng ông ấy giết mẹ của anh."
Nhưng cậu không làm được, cậu không thoát khỏi khống chế của Thường Quan Sơn. Nhưng lớn lên, cậu mới phát hiện kỳ thực không phải cảnh sát nào cũng là người tốt. Hải Cảng có nhiều cảnh sát như vậy anh không biết mình có thể tín nhiệm được ai.
Cho nên cậu trước tiên đem Trần Hải Mạn về nhà, sau đó đem Tạ Lệ về nhà.
Đột nhiên Thường Tiểu Gia ngồi ngay ngắn lại.
Thời Hoằng Tinh nhìn thấy Tạ Lệ từ cục cảnh sát đối diện đi ra.
Thường Tiểu Gia nâng tay phải lên, ngón tay trỏ để trước môi, nói với Thời Hoằng Tinh: "Xuỵt —— đừng nói cho Tạ Lệ biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!