Thường Tiểu Cát nhìn thấy bọn người Hoắc Chiếu Ninh xuất hiện, nói với Thường Quan Sơn: "Để con đi xem sao." Vì vậy mang hai thủ hạ đi về phía Hoắc Chiếu Ninh.
Tạ Lệ nói khẽ với Thường Tiểu Gia nói: "Đại Hào ra tù."
Thường Tiểu Gia "Ừ" một tiếng, ngữ khí cũng không chút nào để ý.
Tạ Lệ nhìn thấy Đại Hào nói nhỏ bên tai Hoắc Chiếu Ninh hai câu, Hoắc Chiếu Ninh nhìn qua phía hai người, nhưng rất nhanh tầm mắt liền chuyển đến Thường Tiểu Cát, nhìn Thường Tiểu Cát nở nụ cười.
Thường Tiểu Gia kéo tay áo Tạ Lệ: "Tạ Lệ, tôi không muốn ở chỗ này."
Tạ Lệ nghe vậy liếc mắt nhìn lên lầu hai, nói với Thường Tiểu Gia: "Đi lên lầu ngồi một chút đi, trên lầu không có ai."
Thường Tiểu Gia gật gật đầu.
Tất cả mọi người đều chú ý đến đoàn người Hoắc Chiếu Ninh không ai để ý đến Thường Tiểu Gia và Tạ Lệ. Hai người đi về phía cầu thang lên lầu. Cầu thang chật hẹp, chỉ đi được một người, Tạ Lệ đi trước, đưa tay ra sau dìu Thường Tiểu Gia.
Thường Tiểu Gia nắm chặt tay anh, theo anh cùng lên lầu.
Lúc này lầu hai không có ai, hơn nữa trên này đối diện sân khấu dưới lầu một, hai người đến gần lan can ngồi xuống là có thể thấy rõ toàn bộ hoàn cảnh dưới lầu một.
Thường Tiểu Cát đưa Hoắc Chiếu Ninh đến gặp Thường Quan Sơn. Thường Quan Sơn đối với Hoắc Chiếu Ninh rất khách khí, thái độ của Hoắc Chiếu Ninh cũng cung kính. Tạ Lệ không nghe bọn họ nói gì, nhưng nhìn họ khá hòa hợp, không giống như trong truyền thuyết hai đại xã đoàn đối chọi với nhau gay gắt.
Đại Hào đứng ở bên cạnh Hoắc Chiếu Ninh nhìn chung quanh, hắn thấy Tạ Lệ và Thường Tiểu Gia ở trên lầu hai. Hắn giơ tay lên, nhìn Tạ Lệ làm một động tác cắt yết hầu.
Tạ Lệ chưa kịp phản ứng, đã thấy Thường Tiểu Gia đột nhiên đi tới lan can, nhấc chân lên rồi giẫm xuống, sau đó dùng ngón tay làm một động tác bẻ gãy, há mồm phát ra tiếng: "Răng rắc!"
Lập tức hai mắt Đại Hào phẫn nộ như phát ra lửa.
Tạ Lệ kéo Thường Tiểu Gia đang cười nham hiểm trở về, nói: "Hà tất để ý đến hắn?"
Thường Tiểu Gia cười nói: "Tôi thích."
Cậu vừa dứt lời thì nhân vật chính của tiệc mừng thọ hôm nay khoan thai xuất hiện. Đỗ Thịnh Liên đi vào phòng tiệc phía sau có bảy, tám người đi theo, trong đó bọn người Ngô Xán. Ngoài ra còn có một cô gái trẻ trung xinh đẹp nắm cánh tay ông, đó là cô gái lần trước Tạ Lệ và Thường Tiểu Gia đã gặp qua một lần – Nguyễn Thu Viện.
Vừa nhìn thấy Nguyễn Thu Viện, Tạ Lệ nhíu lông mày, anh đứng lên dựa vào lan can nhìn xuống dưới.
Nguyễn Thu Viện mặc một bộ sườn xám bó sát người, trên vai khoác áo choàng lông màu xám, tóc quăn dài buông xuống, một đường hấp dẫn rất nhiều ánh mắt đàn ông.
Tạ Lệ nghe bọn người phía dưới nghị luận, nói Nguyễn Thu Viện là con gái nuôi mới nhận của Đỗ Thịnh Liên, nói là con gái nuôi, kỳ thực cũng là tình nhân.
Có người ngữ khí hạ lưu hỏi: "Đỗ Thịnh Liên từng tuổi này còn có thể cứng được?"
Những người khác đều cười không nói lời nào.
Đột nhiên, tầm mắt Tạ Lệ bị người dùng tay chặn lại, anh cảm giác lòng bàn tay mềm mại chạm vào lông mi của mình, làm anh không nhìn thấy gì.
Anh giơ tay lên nắm lấy bàn tay kia, nghe Thường Tiểu Gia ở bên tai lạnh lùng nói: "Anh nhìn cô ta thêm một lần nữa, tôi lập tức tìm người giết cô ta."
Tạ Lệ xoay người đối mặt Thường Tiểu Gia, kéo tay cậu khỏi đôi mắt mình, nói: "Tôi đang nhìn Đỗ Thịnh Liên và Ngô Xán."
Đôi môi Thường Tiểu Gia mím thành một đường thẳng tắp.
Tạ Lệ thấy mọi người đều nhìn về phía Đỗ Thịnh Liên không ai chú ý tới họ, anh nắm chặt tay Thường Tiểu Gia hôn một cái.
Sắc mặt Thường Tiểu Gia mới hòa hoãn một chút.
Lúc này, Tạ Lệ nhìn thấy Thường Quan Sơn dẫn vợ và và con đi về phía Đỗ Thịnh Liên nghênh tiếp. Diệp Hinh Chi khoác tay Thường Quan Sơn tư thái ưu nhã, phía sau bọn họ tất nhiên là con trai lớn Thường Tiểu Cát.
Thường Quan Sơn thân thiết nắm tay Đỗ Thịnh Liên hàn huyên, sau khi vợ và con lớn chúc phúc Đỗ Thịnh Liên xong lão mới bắt đầu nhìn chung quanh, thấy Thường Tiểu Gia ở lầu hai. Lão nháy mắt ra hiệu cho Thường Tiểu Gia đi xuống dưới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!