Chương 45: (Vô Đề)

Lúc Tạ Lệ trở về Thường gia đã muộn lắm rồi, anh đi lên lầu hai, liếc mắt nhìn cửa phòng Thường Tiểu Gia đóng chặt, anh đi đến phòng Thường Tiểu Cát ở phía đối diện.

Thường Tiểu Cát mang theo cô bé kia về buổi tối ngủ ở trong phòng của mình, đã được mấy ngày.

Tạ Lệ gõ cửa, một lúc sau Thường Tiểu Cát khoác áo ngủ mở cửa, thần sắc thiếu kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tạ Lệ: "Cậu tốt nhất là có việc quan trọng."

Bố cục phòng của Thường Tiểu Cát giống như phòng của Thường Tiểu Gia, Tạ Lệ nhìn thấy giữa phòng trên giường lớn, trong chăn bao bọc một người.

Anh quấy rầy chuyện tốt của Thường Tiểu Cát nhưng chẳng hề chột dạ, chuyện này đối với cha con Thường gia rất là quan trọng: "Anh biết Hàn Dược không?"

Sắc mặt Thường Tiểu Cát không hề thay đổi, hỏi ngược lại: "Cái gì?"

Tạ Lệ lặp lại một lần tên này: "Hàn Dược."

Thường Tiểu Cát ra khỏi phòng, khép cửa lại, nói với Tạ Lệ: "Đi xuống lầu nói."

Tạ Lệ đoán hắn không muốn để người trong phòng nghe được, vì vậy quay người cùng hắn xuống phòng ăn dưới lầu, cũng không nói nhảm: "Tôi nghe nói gần đây Đỗ Thịnh Liên đưa một người đến Hải Cảng, người kia tên là Hàn Dược, là người cũ Hồng Phường."

Thường Tiểu Cát vẫn không lộ ra vẻ gì, ánh mắt yên tĩnh, hắn đóng cửa phòng ăn, hỏi: "Cậu biết Hàn Dược là ai?"

Tạ Lệ nói: "Tôi không biết, có người nói với tôi Đỗ Thịnh Liên tìm Hàn Dược là muốn đối phó với Thường tiên sinh."

Thường Tiểu Cát vểnh mặt lên, hai mắt nhìn kỹ ánh mắt của anh: "Ai nói cho cậu?"

Tạ Lệ thở dài một hơi, áo khoác anh mở rộng, bên trong áo sơmi mặc một ngày đã nhăn nhúm, anh dựa vào bàn ăn bên cạnh, nói với Thường Tiểu Cát: "Cát thiếu, tôi biết anh không tin tôi. Chuyện này tốt nhất là để tôi xử lý đi tìm Hàn Dược, đem người mang tới trước mặt anh và Thường tiên sinh, như vậy các người sẽ không hoài nghi tôi. Thế nhưng tôi không thể, bởi vì một mình tôi không thể tìm được Hàn Dược.

Nên tôi tranh thủ trở về nói cho anh biết, nếu như Đỗ Thịnh Liên tìm được Hàn Dược có thể ảnh hưởng đến Thường tiên sinh."

Thường Tiểu Cát vẫn cứ trầm mặc nhìn anh.

Tạ Lệ nói: "Nếu như tôi muốn hại mọi người, tôi giữ yên lặng là tốt rồi."

Thường Tiểu Cát trầm giọng hỏi: "Cậu còn biết cái gì?"

Tạ Lệ lắc đầu: "Những gì tôi biết đều nói cho anh biết. Tóm lại, tôi biết Đỗ Thịnh Liên tìm được một người tên là Hàn Dược, mục đích là muốn đối phó Thường tiên sinh."

Thường Tiểu Cát gật gật đầu, quay người mở cửa phòng ăn đi ra ngoài.

Tạ Lệ đi tới cửa phòng ăn, nhìn Thường Tiểu Cát mặc áo ngủ đi về phía nhà lớn, anh nghĩ Thường Tiểu Cát đi tìm Thường Quan Sơn.

Vì vậy một mình anh đi lên lầu, mở cửa phòng Thường Tiểu Gia.

Thường Tiểu Gia nằm trên giường, mặc áo ngủ, nhét tai nghe, ngửa đầu nhắm mắt lại nghe nhạc.

Tạ Lệ thả nhẹ động tác, Thường Tiểu Gia vẫn nghe được, mở mắt ra nhìn anh.

"Tôi đi tắm trước." Tạ Lệ cười với cậu, ném áo khoác qua một bên, sau đó đi vào phòng vệ sinh.

Thường Tiểu Gia kéo tai nghe xuống, linh hoạt xuống giường, chân trần đuổi theo nhảy lên lưng ôm cổ Tạ Lệ, kêu: "Tạ Lệ."

Tạ Lệ chỉ có thể trở tay đỡ mông của cậu không cho cậu ngã xuống.

Thường Tiểu Gia ôm thật chặt Tạ Lệ, nói: "Tôi nhớ anh."

Lòng Tạ Lệ mềm mại, anh dùng tay vỗ vỗ mông Thường Tiểu Gia: "Cậu để tôi tắm trước, sau đó trở về ôm cậu ngủ có được hay không?"

Thường Tiểu Gia không buông tay, đem đầu chôn ở cổ Tạ Lệ.

Tạ Lệ nói: "Tôi nới lỏng tay?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!