Thường Tiểu Cát nhìn thấy Thường Tiểu Gia ngồi ở cửa phòng vệ sinh, vừa nãy bên trong động tĩnh không nhỏ, hắn sầm mặt lại, hỏi Tạ Lệ: "Cậu đánh em tôi?"
Tạ Lệ lấy tay che cổ ra, cho Thường Tiểu Cát xem vết thương trên cổ máu me đầm đìa.
Thường Tiểu Cát chau mày, cuối cùng vẫn phân nặng nhẹ, nói: "Cậu theo tôi đi gặp ba ba, tôi gọi Thời Hoằng Tinh lên nhìn nó."
Tạ Lệ quay đầu lại nhìn Thường Tiểu Gia, cầm áo khoác cùng Thường Tiểu Cát đi ra ngoài.
Thường gia có hai căn biệt thự, Thường Quan Sơn và vợ Diệp Hinh Chi ở căn biệt thự chính phía trước. Có lúc Thường Tiểu Cát cũng ở trên lầu biệt thự chính, chỉ có Thường Tiểu Gia bình thường không đi.
Phần lớn thời gian Tạ Lệ ở cùng Thường Tiểu Gia, nhưng cũng một hai lần đi đến nhà chính, nhưng lên lầu thì chưa có đi.
Lần này vào phòng khách lầu một đêm đã khuya, nhưng trong phòng khách vẫn sáng đèn. Thường Quan Sơn mặc áo ngủ bên ngoài khoác áo choàng ngồi trên ghế sa lon. Diệp Hinh Chi vốn ngồi ở bên cạnh lão, nhìn thấy Tạ Lệ tiến vào, đứng dậy nói với Thường Quan Sơn: "Em trở về phòng trước."
Thường Quan Sơn gật đầu, Diệp Hinh Chi một mình đi lên lầu.
"Thường tiên sinh" Tạ Lệ nói.
Thường Quan Sơn vẫn thái độ ôn hòa như trước, nhìn vết thương trên cổ Tạ Lệ lại làm như không thấy, chỉ gọi Tạ Lệ và Thường Tiểu Cát ngồi xuống, hỏi đầu đuôi câu chuyện.
Tạ Lệ lập lại cho Thường Quan Sơn nghe những gì mình đã nói với Thường Tiểu Cát, anh thản nhiên khi nhắc tới Hàn Dược làm như mình không biết gì cả.
Thường Quan Sơn không hỏi Tạ Lệ nơi nào có được tin tức, lão lẳng lặng nghe xong, ngẩng đầu từ tốn nói: "Mười ba tháng năm âm lịch."
Tạ Lệ không có phản ứng.
Thường Tiểu Cát đột nhiên nói tiếp: "Đơn đao hội?"
Thường Quan Sơn gật đầu.
Thường Tiểu Cát nói: "Không tới một tuần."
Thường Quan Sơn ngồi ở trên ghế sa lon tư thái không thấy được căng thẳng, lão nghe Thường Tiểu Cát nói không tới một tuần cũng chỉ cười khẽ một tiếng.
Nhưng Tạ Lệ nhìn thần sắc của lão, luôn cảm thấy bên trong nho nhã mang theo điên cuồng. Tạ Lệ không rõ có phải là ảo giác của mình hay không, đến bây giờ anh cũng không quên Thường Quan Sơn là như thế nào mặt vẻ mặt ôn hòa khuyên anh, quay người liền mai phục người giết anh.
Một tay Thường Quan Sơn để trên tay vịn ghế sô pha vỗ hai lần, lão hỏi Tạ Lệ: "An bài cho cậu nhân thủ, không tới một tuần, có thể từ trong tay Đỗ Thịnh Liên bắt Hàn Dược được thì không?"
Tạ Lệ biết mình không thể có một chút chần chờ, anh nói: "Có thể."
Thường Tiểu Cát liếc anh một cái.
Ngược lại Thường Quan Sơn nở nụ cười, lão hỏi Tạ Lệ: "Cậu từ nơi nào có tự tin?"
Tạ Lệ nói: "Thường tiên sinh dám giao cho tôi đi làm, tất nhiên tôi sẽ có tự tin."
Thường Quan Sơn cười nói: "Cậu dùng khuôn mặt này thêm vào cái miệng này dụ dỗ Tiểu Gia?"
Tạ Lệ không nói gì.
Thường Quan Sơn nói với Thường Tiểu Cát: "Con đi an bài người cho cậu ấy, mười ba tháng năm ba không muốn nhìn thấy Hàn Dược đi ra ngoài, câu nói này con cũng nhớ."
Thường Tiểu Cát đáp: "Con biết rồi, ba ba."
Thường Quan Sơn sờ ngón tay, nơi đó có một chiếc nhẫn kết hôn, lão nói: "Tạ Lệ đi trước đi, thời gian của cậu không nhiều lắm."
Tạ Lệ đứng lên, đang muốn nói chuyện thì nghe ngoài cửa truyền đến tiếng của Thời Hoằng Tinh. Thời Hoằng Tinh gọi "Gia thiếu".
Phòng khách không có khóa, người thứ nhất đẩy cửa đi vào là Thường Tiểu Gia, Thời Hoằng Tinh đi theo phía sau, thoạt nhìn giống như muốn ngăn cản cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!