Tạ Lệ lên lầu lầu hai, nhìn thấy Thường Tiểu Gia đã đứng ở cửa thang gác chờ mình. Anh nhìn tư thái Thường Tiểu Gia trong lòng đột nhiên căng thẳng, hoảng loạn vội vàng nói: "Đừng nhảy!"
Nhưng vừa dứt lời, Thường Tiểu Gia đã giang hai cánh tay nhào về phía anh. Tạ Lệ đứng ở thang lầu, sợ mình bị Thường Tiểu Gia đẩy xuống lầu, vội vã đổi hướng dựa lưng vào tường, ôm lấy Thường Tiểu Gia đang nhảy xuống.
Lưng Tạ Lệ đập vào tường, chân lui về sau một bước, tim anh đập rất nhanh, ôm lấy Thường Tiểu Gia đánh mạnh vào mông cậu một cái, nổi giận mắng: "Cậu điên rồi phải không? Muốn chết thì chết một mình đi!"
Thường Tiểu Gia không nói lời nào, ôm Tạ Lệ đem đầu chôn trên vai anh.
Lo sợ trong lòng Tạ Lệ cũng giảm bớt.
Thường Tiểu Gia ngẩng đầu lên, nhìn anh vùi đầu hé miệng cắn bả vai anh.
Tạ Lệ đau đến phải la "Tê" một tiếng, muốn kéo tóc Thường Tiểu Gia ra, nhưng trong nháy mắt đột nhiên không nhẫn tâm, cuối cùng chỉ đẩy mặt cậu ra, nói: "Đừng có nổi điên!"
Anh không biết, khi nãy Thường Tiểu Gia ngẩng đầu muốn hôn mình, nhưng đột nhiên hoảng sợ, sợ giống như lúc ở bồn tắm bị đẩy ra, cho nên chỉ hả giận mà cắn vai anh.
Thường Tiểu Gia đẩy Tạ Lệ ra, quay người đi lên lầu.
Tạ Lệ nhìn bóng lưng cậu, đột nhiên nhớ tới những lời Thường Tiểu Cát nói. Anh biết Thường Tiểu Gia rõ rõ ràng ràng là đồng tính luyến ái, cậu sẽ không cưỡng gian rồi giết chết phụ nữ.
Nghĩ tới đây, trong lòng Tạ Lệ cảm thấy khó chịu, chính mình cũng không hiểu được vì sao. Vì Thường Tiểu Gia? Vì người đồng nghiệp đã chết? Hay là vì chính mình?
Tạ Lệ trở lại phòng của Thường Tiểu Gia, hỏi cậu: "Ăn điểm tâm chưa?"
Thường Tiểu Gia cầm điện thoại di động của mình, đứng gần cửa kính ban công cúi đầu nhìn, rồi lắc lắc đầu.
Tạ Lệ nói: "Đi ra ngoài ăn?"
Thường Tiểu Gia ngẩng đầu lên, nói với anh: "Hà Xuyên Vân hẹn tôi đêm nay gặp mặt."
Tạ Lệ không cảm thấy kinh ngạc, chỉ hỏi: "Muốn tôi đi cùng cậu không?"
Thường Tiểu Gia nói: "Đương nhiên."
Nhưng buổi tối hôm ấy trước khi đi gặp Hà Xuyên Vân, lúc xế chiều Tạ Lệ gặp một người quen cũ.
Lúc đó Thường Tiểu Gia nhất định muốn ăn chè ở một cửa tiệm có hoàn cảnh bẩn thỉu u tối, Tạ Lệ đứng ngoài cửa tiệm dựa vào tường chờ cậu. Đột nhiên anh nhìn thấy Hồ Mẫn Hâm đội mũ bóng chày mặc áo khoác đứng ở một cửa hàng trái cây phố đối diện mua trái cây.
Sau khi Tạ Lệ ra tù không có liên lạc với Hồ Mẫn Hâm, anh không biết Hồ Mẫn Hâm ra tù khi nào.
Lúc anh còn do dự có nên bắt chuyện với Hồ Mẫn Hâm hay không thì Hồ Mẫn Hâm đang lựa trái cây đột nhiên buồn bực ngán ngẩm đứng thẳng người nhìn bốn phía, vì vậy nhìn thấy Tạ Lệ.
Vì vậy trong nháy mắt, mặc dù cách một con đường, Tạ Lệ cũng nhìn thấy Hồ Mẫn Hâm nhìn mình, sau đó giơ tay vung vẩy, la lớn: "Tạ Lệ!"
Vì vậy Tạ Lệ cũng đứng thẳng, cười với y.
Hồ Mẫn Hâm nhờ ông chủ giúp y tính tiền, sau đó cầm một túi trái cây băng qua đường phố chật hẹp chạy đến trước mặt Tạ Lệ, cười nói: "Đệt! Thật sự là cậu!"
"Đi ra lúc nào?" Tạ Lệ cũng mỉm cười hỏi y.
Hồ Mẫn Hâm nói: "Hai ngày trước." Nói xong, y dừng lại một chút, Tạ Lệ cũng không có nói tiếp, hai người trầm mặc làm Hồ Mẫn Hâm lúng túng nở nụ cười.
Tạ Lệ cũng cười, giơ tay vỗ vỗ bờ vai anh, hỏi: "Có khỏe không?"
Hồ Mẫn Hâm nói: "Tôi vẫn tốt, tất cả như cũ, cậu sao rồi? Cậu còn ở Hải Cảng không đi, có phải là còn cùng Thường Tiểu Gia?"
Tạ Lệ bình tĩnh gật gật đầu:"Đúng."
Hồ Mẫn Hâm lộ ra biểu tình khó thể hình dung, y chép chép miệng, vừa định muốn nói thì nghe một giọng âm trầm mềm mại ở bên cạnh hỏi: "Cùng Thường Tiểu Gia thì làm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!