Chương 47: (Vô Đề)

Nước biển lạnh lẽo như từ bốn phương tám hướng bao vây làm Tạ Lệ hoàn toàn chìm trong bóng tối, anh không nghe được âm thanh, cũng không nhìn thấy ánh sáng, chỉ cảm giác thân thể bị chèn ép, chậm rãi chìm xuống, hô hấp trở nên khó khăn. Anh cố gắng giãy dụa, muốn từ trong bóng tối trốn chạy, nhưng trong nháy mắt bóng tối như có vô số đôi tay kéo lấy anh, thậm chí bóp cổ anh, muốn anh vĩnh viễn sa vào trong bóng tối.

Lúc gần như nghẹt thở Tạ Lệ giật mình tỉnh lại, anh phát hiện mình co rúc ở ghế sau xe ô tô, một chân gác lên lưng ghế dựa phía trước, trong hoàn cảnh chật hẹp, đùi anh kề sát ngực, đè ép đến bản thân hô hấp không thông.

Anh lấy điện thoại di động nhìn thời gian, là hừng đông, bên ngoài cũng một màu đen kịt.

Hàng trước là hai người trẻ tuổi phụ trách theo dõi, nghe động tĩnh quay đầu lại đưa cho anh một điếu thuốc: "Lệ ca, tỉnh rồi?"

Tạ Lệ "Ừ" một tiếng, nhận lấy thuốc, để sát vào người kia nhen lửa, hỏi: "Có động tĩnh gì không?"

Người kia hồi đáp: "Không có."

Tạ Lệ đã liên tục hai ba ngày không trở về Thường gia, bây giờ anh đang theo dõi một thủ hạ của Ngô Xán. Ngoại trừ nơi này, bên Ngô Xán và Đỗ Thịnh Liên cũng có người theo dõi, Tạ Lệ nghĩ trước ngày mười ba Đỗ Thịnh Liên và Ngô Xán nhất định sẽ gặp mặt Hàn Dược một lần.

Thời tiết càng ngày càng càng lạnh, nhất là vào đêm khuya, Tạ Lệ cảm giác hơi lạnh không ngừng từ khe hở cửa xe chui vào.

Anh thay đổi tư thế, dựa vào cửa sổ xe, kéo áo khoác kín hơn, nhớ tới giấc mộng kia. Anh không biết ngột ngạt hắc ám biểu thị cái gì, thế nhưng anh nghĩ có lẽ đó là màu đen trong mắt Thường Tiểu Gia.

Tạ Lệ vốn không sợ tối, nhưng bây giờ anh cảm thấy bóng tối như một cái miệng khủng bố ở ngay trước mặt anh nuốt mất Thường Tiểu Gia, còn anh lại lựa chọn đứng một chỗ mà nhìn.

Đầu anh tựa vào cửa thủy tinh, ánh mắt nhìn xuống điện thoại di động. Anh nhìn số điện thoại của Thường Tiểu Gia thế nhưng không có ấn số. Trên thực tế sau đêm đó khi anh rời đi, điện thoại Thường Tiểu Gia luôn tắt máy.

Đơn đao hội là ngày Hồng Phường cúng tổ tiên và thu nhận bang chúng mỗi năm một lần, đây là một cuộc họp hội trọng đại, tất cả anh em Hồng Phường đều phải tập hợp đủ, lần lượt quỳ xuống dâng hương Quan nhị gia.

Mãi đến ngày đơn đao hội, hừng đông hơn bốn giờ, Tạ Lệ dẫn người xông vào gian nhà Đỗ Thịnh Liên thu xếp cho Hàn Dược trú ngụ.

Tất nhiên Đỗ Thịnh Liên cũng an bài thủ hạ bảo vệ Hàn Dược.

Tạ Lệ có súng, thế nhưng không phải vạn bất đắc dĩ anh sẽ không nổ súng, nổ súng cũng không bắn vào chỗ yếu, lúc ở dưới lầu hỗn chiến anh một người một người một ngựa xông vào căn phòng trên lầu hai.

Khi đó Hàn Dược đã mở cửa sổ, nhưng không nhảy ra ngoài, bởi vì ông nhìn thấy bên ngoài có người.

Hàn Dược lớn tuổi hơn Thường Quan Sơn nhưng nhỏ tuổi hơn Đỗ Thịnh Liên, thoạt nhìn khoảng hơn sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, mặc một bộ quần áo cũ, thoạt nhìn có chút chán nản.

Ông nhìn thấy có người xông vào cũng không hiện ra kinh hoảng, chỉ bất đắc dĩ cười một tiếng, lắc đầu rời cửa sổ trở về ngồi xuống giường.

Tạ Lệ cầm súng nhắm ngay lão, nói: "Đứng lên, đi theo tôi."

Hàn Dược kinh ngạc: "Cậu không giết tôi?"

Tạ Lệ nói: "Không ở nơi này giết ông, ông không nên xuất hiện ở Hải Cảng, thi thể cũng không nên ở đây, đi theo tôi đi."

Bên ngoài hỗn chiến đã kết thúc, Tạ Lệ gọi người trói tay Hàn Dược ra sau lưng, ném người vào trong xe, sau đó dặn dò mọi người dọn dẹp nơi này, còn anh lên xe ngồi bên cạnh Hàn Dược.

Trên xe trừ bọn họ ra, còn có một tài xế và một thủ hạ của Thường Tiểu Cát.

Tạ Lệ quay cửa xe xuống, nói với người bên ngoài: " Đi thông báo cho Cát thiếu, ngày hôm nay trong đơn đao hội Hàn Dược sẽ không xuất hiện."

Bên ngoài người kia gật đầu, sau đó hỏi: "Lệ ca, Hàn Dược xử lý như thế nào?"

Tạ Lệ không hề cảm xúc nói: "Thả xuống biển." Sau đó anh quay cửa xe lên, bảo tài xế lái xe.

Hàn Dược im lặng, vai hơi rũ, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía trước.

Tạ Lệ nói: "Khoảng ba tiếng nữa Đỗ Thịnh Liên sẽ phái xe tới đón ông, nhưng đáng tiếc, lão sẽ không thể gặp được ông."

Hàn Dược không trả lời.

Tạ Lệ ngẩng đầu lên, ngữ khí lười biếng hỏi: "Nếu đi, tại sao phải quay về?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!